Min menu

Pages

BỐ CHỒNG ĐỊNH B:ÁN CĂN NHÀ 2 TỶ ĐỂ TR:Ả N:Ợ THAY EM GÁI CHỒNG, TÔI ĐỀ NGHỊ M:UA LẠI THÌ BỊ CHỒNG QUÁT THẲNG: "CÔ DỰA VÀO ĐÂU MÀ XEN VÀO CHUYỆN NHÀ TÔI?" — NGHE XONG TÔI C:HẾT S:ỮNG...

 

CHƯƠNG 1: CÂU NÓI KHIẾN TÔI CHẾT LẶNG

Chiều hôm ấy, bầu trời xám đục như báo hiệu điều gì đó chẳng lành.

Tôi vừa tan làm, trên tay vẫn còn cầm túi thực phẩm định mang về chuẩn bị bữa tối thì nhận được cuộc gọi của chồng.

Giọng anh gấp gáp.

— Tối nay em về sớm nhé, cả nhà có chuyện cần bàn.



Tôi hơi ngạc nhiên.

Mấy năm làm dâu, mỗi lần nhà chồng họp gia đình đều là những chuyện rất quan trọng.

Có lần là việc sửa lại căn nhà cũ.

Có lần là chuyện cưới xin của em gái chồng.

Lần này, linh cảm trong tôi lại bất an đến lạ.

Về đến nhà, tôi thấy phòng khách đã đông đủ.

Bố chồng ngồi ở ghế giữa.

Mẹ chồng ngồi bên cạnh.

Chồng tôi và em gái chồng cũng đã có mặt từ trước.

Không khí trong nhà nặng nề khác thường.

Tôi khẽ chào mọi người rồi ngồi xuống.

Chưa kịp hỏi gì thì bố chồng đã thở dài.

Ông nhìn quanh một lượt rồi nói:

— Hôm nay bố gọi cả nhà về là để thông báo một chuyện.

Tôi im lặng lắng nghe.

Bố chồng tiếp tục.

— Bố quyết định bán căn nhà này.

Tôi giật mình.

Cả người như khựng lại.

Căn nhà này là tài sản lớn nhất của gia đình.

Dù đã cũ nhưng nằm ở vị trí thuận tiện.

Giá thị trường hiện tại khoảng hai tỷ đồng.

Tôi từng nghe nhiều người hỏi mua nhưng bố chồng đều từ chối.

Vậy mà hôm nay ông lại chủ động muốn bán.

Mẹ chồng cúi đầu.

Em gái chồng cũng không dám nhìn ai.

Tôi bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Một lúc sau, bố chồng mới chậm rãi nói tiếp.

— Em con đang gặp khó khăn về tài chính.

— Bố muốn bán nhà để giúp nó giải quyết mọi chuyện.

Không gian như lặng đi.

Tôi quay sang nhìn em gái chồng.

Cô ấy cúi gằm mặt.

Hai bàn tay đan chặt vào nhau.

Tôi hiểu cô ấy đang rất áp lực.

Nhưng quyết định bán căn nhà duy nhất của bố mẹ để hỗ trợ con gái khiến tôi không khỏi bất ngờ.

Dù vậy, tôi vẫn giữ im lặng.

Tôi nghĩ đây là chuyện lớn.

Cần phải cân nhắc thật kỹ.

Sau vài phút suy nghĩ, tôi nhẹ nhàng lên tiếng.

— Bố à, nếu bố cần tiền gấp thì con có một ý này.

Mọi ánh mắt đều hướng về phía tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu.

— Con và anh Hùng có một khoản tiết kiệm riêng.

— Nếu bố thực sự muốn bán nhà thì con xin phép được mua lại.

Căn phòng bỗng im phăng phắc.

Tôi nghĩ đây là phương án hợp lý nhất.

Bố mẹ vẫn có nơi ở.

Gia đình cũng không phải chuyển đi nơi khác.

Mọi thứ vẫn được giữ nguyên.

Tôi hoàn toàn không có ý chiếm đoạt hay tranh giành điều gì.

Tôi chỉ muốn tìm một giải pháp dung hòa.

Nhưng điều tôi không ngờ nhất đã xảy ra.

Chồng tôi đột ngột đứng bật dậy.

Gương mặt anh đỏ lên.

Ánh mắt đầy khó chịu.

Anh nhìn tôi như thể tôi vừa làm điều gì sai trái.

Rồi anh lớn tiếng.

— Cô nghĩ cô là ai mà xía vào chuyện nhà tôi?

Tôi sững người.

Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào lòng.

Trong vài giây ngắn ngủi, tôi không tin nổi những gì mình vừa nghe thấy.

Nhà tôi?

Hai chữ ấy cứ vang lên trong đầu.

Chúng tôi đã kết hôn gần tám năm.

Cùng nhau xây dựng cuộc sống.

Cùng nhau vượt qua biết bao khó khăn.

Vậy mà trong khoảnh khắc ấy, anh lại vô thức chia thành "nhà tôi" và "cô".

Tôi bỗng cảm thấy mình xa lạ ngay chính trong gia đình này.

Bàn tay tôi siết chặt dưới gầm bàn.

Cổ họng nghẹn lại.

Tôi muốn nói điều gì đó.

Nhưng chẳng thể thốt nên lời.

Bố chồng nhìn tôi rồi quay sang nhìn con trai.

Ông hơi nhíu mày.

Có lẽ ngay cả ông cũng không ngờ phản ứng của anh lại gay gắt như vậy.

Mẹ chồng khẽ lên tiếng.

— Con nói vậy nghe nặng lời quá.

Nhưng chồng tôi vẫn chưa nguôi.

Anh tiếp tục.

— Đây là tài sản của bố mẹ tôi.

— Không cần người ngoài tham gia quyết định.

Người ngoài.

Tôi nghe rõ từng chữ.

Trái tim như bị bóp nghẹt.

Tôi đã dành gần mười năm tuổi trẻ cho cuộc hôn nhân này.

Chăm sóc bố mẹ chồng khi đau ốm.

Lo toan việc nhà.

Góp tiền xây sửa căn bếp.

Vậy mà cuối cùng, tôi vẫn chỉ là người ngoài sao?

Tôi cúi đầu.

Cố ngăn những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.

Không phải vì tức giận.

Mà vì thất vọng.

Một cảm giác thất vọng âm thầm nhưng đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc nào.

Bố chồng bỗng đập nhẹ tay xuống bàn.

Ông nhìn thẳng vào con trai.

Giọng ông trầm xuống.

— Con vừa nói gì vậy?

Không khí trong căn phòng càng trở nên căng thẳng.

Còn tôi chỉ ngồi lặng.

Trong lòng bỗng xuất hiện một câu hỏi mà suốt nhiều năm qua tôi chưa từng nghĩ tới.

Liệu trong mắt chồng, tôi thật sự là người nhà hay chỉ là một người khách tạm thời trong cuộc đời anh?

Và tôi không hề biết rằng...

Chính cuộc họp gia đình ngày hôm đó sẽ mở ra một sự thật khiến tất cả mọi người phải nhìn lại chính mình.

CHƯƠNG 2: SỰ THẬT PHÍA SAU KHOẢN NỢ

Căn phòng khách vẫn chìm trong bầu không khí nặng nề sau câu nói của chồng tôi.

Tôi ngồi lặng im.

Bên ngoài cửa sổ, nắng chiều đã tắt từ lúc nào.

Chỉ còn ánh đèn vàng nhàn nhạt hắt xuống nền gạch lạnh.

Bố chồng nhìn con trai rất lâu.

Trong ánh mắt ông hiện lên sự thất vọng khó giấu.

Ông vốn là người ít khi lớn tiếng.

Nhưng lần này ông không thể im lặng.

— Con xin lỗi vợ ngay.

Giọng ông trầm nhưng dứt khoát.

Chồng tôi hơi khựng lại.

Anh quay mặt đi.

Dường như cơn nóng giận ban đầu đã dịu bớt, nhưng lòng tự ái vẫn còn nguyên.

— Con không có ý gì cả.

— Con chỉ thấy chuyện này không cần người khác tham gia.

Câu nói ấy khiến tim tôi lại nhói lên.

Tôi không nói gì.

Đôi khi sự im lặng còn đau hơn cả nước mắt.

Bố chồng thở dài.

Ông chậm rãi đứng dậy.

Mái tóc đã bạc gần hết khiến ông trông già hơn rất nhiều so với vài năm trước.

Ông nhìn tôi.

Ánh mắt đầy áy náy.

— Con đừng buồn.

— Bố biết con chỉ muốn giúp gia đình.

Tôi khẽ gật đầu.

Dù cố mỉm cười nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu.

Tối hôm đó, sau khi mọi người ra về, tôi gần như không ngủ được.

Tôi nằm quay lưng về phía chồng.

Trong căn phòng tối, khoảng cách giữa hai người bỗng xa lạ đến lạ thường.

Tôi nhớ lại những năm đầu mới cưới.

Khi ấy chúng tôi chẳng có gì.

Hai vợ chồng thuê một căn phòng nhỏ.

Mùa hè nóng như lò lửa.

Mùa mưa thì dột khắp nơi.

Có tháng cuối cùng chỉ còn vài trăm nghìn trong túi.

Vậy mà chúng tôi vẫn nắm tay nhau vượt qua.

Tôi từng nghĩ chỉ cần đồng lòng thì chẳng có khó khăn nào đáng sợ.

Nhưng giờ đây, câu nói của anh lại khiến tôi bắt đầu nghi ngờ.

Sáng hôm sau.

Tôi xin nghỉ làm nửa ngày để đến thăm bố chồng.

Không hiểu sao trong lòng tôi luôn có cảm giác ông đang giấu điều gì đó.

Khi vừa tới nơi, tôi bất ngờ thấy bố chồng đang ngồi một mình ngoài sân.

Ông nhìn những chậu hoa cũ kỹ trước nhà.

Ánh mắt xa xăm.

Nhìn thấy tôi, ông hơi ngạc nhiên.

— Sao con lại đến giờ này?

Tôi ngồi xuống cạnh ông.

— Con muốn hỏi bố một chuyện.

Ông im lặng.

Tôi nhẹ nhàng nói:

— Khoản tiền của em thực sự lớn đến mức phải bán nhà sao bố?

Bố chồng không trả lời ngay.

Ông nhìn lên bầu trời.

Một lúc lâu sau mới chậm rãi kể.

Thì ra em gái chồng từng mở cửa hàng kinh doanh.

Ban đầu công việc rất thuận lợi.

Nhưng vì quá tin người nên cô bị đối tác lợi dụng.

Nhiều đơn hàng bị hủy.

Tiền vốn mất gần hết.

Cô phải vay mượn để duy trì hoạt động.

Cuối cùng mọi chuyện vượt ngoài khả năng kiểm soát.

Tôi lặng người.

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ hơn nằm ở câu nói tiếp theo của bố chồng.

— Thực ra số tiền cần giải quyết không lớn đến mức phải bán nhà.

Tôi ngẩng lên.

— Vậy tại sao bố lại quyết định như vậy?

Ông cười buồn.

— Vì bố thấy mình có lỗi.

Tôi ngạc nhiên nhìn ông.

Bố chồng chậm rãi kể.

Ngày nhỏ, vì điều kiện gia đình khó khăn nên ông luôn dành nhiều thời gian cho công việc.

Ông nghĩ chỉ cần kiếm tiền là đủ.

Nhưng ông đã bỏ lỡ tuổi thơ của các con.

Đặc biệt là cô con gái út.

Đến khi nhận ra thì con đã trưởng thành.

Khoảng cách giữa cha và con gái cũng ngày một lớn.

— Bố luôn cảm thấy mình nợ nó.

— Nên lần này bố muốn giúp hết sức có thể.

Tôi bỗng hiểu ra.

Hóa ra quyết định bán nhà không hoàn toàn vì tiền.

Mà còn vì tình thương và sự day dứt của một người cha.

Nhưng đôi khi tình thương thiếu lý trí lại dễ tạo nên những quyết định sai lầm.

Tôi nhẹ nhàng nói.

— Nếu bán nhà rồi, bố mẹ sẽ sống ở đâu?

Ông im lặng.

Tôi tiếp tục.

— Nếu sau này còn chuyện phát sinh thì sao?

Bố chồng cúi đầu.

Lần đầu tiên tôi thấy ông bối rối như vậy.

Chiều hôm ấy.

Tôi chủ động tìm gặp em gái chồng.

Khác với vẻ ngoài mạnh mẽ thường ngày.

Cô ngồi trong quán cà phê với đôi mắt đỏ hoe.

Vừa nhìn thấy tôi, cô đã bật khóc.

— Chị à... em sai rồi.

Tôi lặng người.

Cô nghẹn ngào kể rằng bản thân chưa từng muốn bố bán nhà.

Nhưng khi biết chuyện thì mọi thứ đã đi quá xa.

Cô sợ hãi.

Cô áy náy.

Cô cảm thấy mình trở thành gánh nặng cho gia đình.

— Em thà làm lại từ đầu còn hơn để bố mẹ mất căn nhà này.

Tôi nắm lấy tay cô.

Lần đầu tiên sau nhiều năm làm chị em dâu, chúng tôi có một cuộc trò chuyện chân thành đến vậy.

Và cũng từ cuộc nói chuyện ấy, tôi biết mình cần làm điều gì đó.

Tối hôm đó.

Tôi âm thầm ngồi tính toán lại toàn bộ tài chính gia đình.

Từng con số hiện lên trước mắt.

Khoản tiết kiệm.

Khoản đầu tư.

Khoản dự phòng.

Sau nhiều giờ suy nghĩ, tôi tìm ra một giải pháp.

Không cần bán nhà.

Không cần đánh đổi mái ấm của bố mẹ.

Quan trọng hơn, em gái chồng vẫn có cơ hội đứng dậy bằng chính sức mình.

Nhưng để thực hiện được điều đó.

Tôi cần sự đồng ý của chồng.

Người đã làm tổn thương tôi sâu sắc nhất.

Và tôi không biết liệu anh có sẵn sàng lắng nghe hay không.

CHƯƠNG 3: NGÀY CẢ GIA ĐÌNH HIỂU RA

Hai ngày sau.

Một cuộc họp gia đình khác được tổ chức.

Khác với lần trước.

Lần này chính tôi là người đề nghị.

Tôi bước vào phòng khách.

Trong lòng vẫn còn nguyên cảm giác tổn thương.

Nhưng tôi hiểu rằng nếu cứ giữ mãi sự tự ái, mọi chuyện sẽ không bao giờ được giải quyết.

Mọi người đều có mặt.

Không khí yên tĩnh hơn nhiều.

Tôi lấy tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn đặt lên bàn.

Rồi bình tĩnh trình bày.

Tôi phân tích từng khoản chi.

Từng khoản nợ.

Từng phương án xử lý.

Tôi đề xuất sử dụng một phần tiền tiết kiệm để hỗ trợ tạm thời.

Phần còn lại sẽ được cơ cấu lại theo khả năng thanh toán.

Đồng thời giúp em gái chồng xây dựng kế hoạch làm việc mới để ổn định thu nhập.

Mọi người chăm chú lắng nghe.

Không ai ngắt lời.

Sau gần một giờ trao đổi.

Bố chồng chậm rãi gật đầu.

— Đây mới là giải pháp lâu dài.

Mẹ chồng cũng đồng tình.

Ngay cả em gái chồng cũng bật khóc.

— Em sẽ tự chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình.

— Em không muốn bố mẹ hy sinh thêm nữa.

Lúc ấy.

Tôi bất ngờ nghe thấy giọng chồng.

— Anh xin lỗi.

Cả căn phòng đều quay lại nhìn anh.

Anh đứng lên.

Ánh mắt đầy hối hận.

— Hôm đó anh đã nói những lời không nên nói.

— Anh nóng giận vì lo cho gia đình nên mất bình tĩnh.

— Nhưng dù thế nào đi nữa, anh cũng không có quyền làm em tổn thương.

Tôi nhìn anh.

Suốt bao năm chung sống, hiếm khi anh nhận sai trước mặt nhiều người như vậy.

Giọng anh chùng xuống.

— Em chưa bao giờ là người ngoài.

— Chính anh mới là người đã cư xử không đúng.

Khóe mắt tôi cay cay.

Bao nhiêu tủi thân trong lòng dường như tan đi rất nhiều.

Bố chồng bỗng đứng dậy.

Ông nhìn mọi người.

Rồi chậm rãi nói.

— Người bố tự hào nhất hôm nay không phải là con trai hay con gái.

— Mà là con dâu của bố.

Căn phòng lặng đi.

Tôi không ngờ ông lại nói như vậy.

Ông tiếp tục.

— Những lúc gia đình khó khăn nhất, người nghĩ cho tất cả mọi người lại chính là con.

Mẹ chồng cũng nắm lấy tay tôi.

Ánh mắt bà đầy yêu thương.

— Nhà này may mắn vì có con.

Tôi xúc động đến nghẹn lời.

Nhiều năm qua.

Tôi chưa từng mong được khen ngợi.

Tôi chỉ muốn những cố gắng của mình được thấu hiểu.

Và cuối cùng ngày ấy cũng đến.

Vài tháng sau.

Em gái chồng dần ổn định lại cuộc sống.

Cô chăm chỉ làm việc.

Từng bước giải quyết những khó khăn còn tồn đọng.

Căn nhà của bố mẹ chồng vẫn được giữ lại.

Khu vườn nhỏ trước sân tiếp tục nở hoa mỗi sáng.

Một buổi chiều cuối tuần.

Cả gia đình quây quần bên mâm cơm.

Tiếng cười nói vang lên khắp căn nhà.

Nhìn mọi người vui vẻ trò chuyện, tôi bỗng thấy lòng mình bình yên lạ thường.

Hạnh phúc đôi khi không nằm ở tiền bạc hay tài sản.

Mà nằm ở việc mỗi người biết lắng nghe, thấu hiểu và trân trọng nhau.

Chồng tôi khẽ nắm tay tôi dưới gầm bàn.

Anh mỉm cười.

Một nụ cười chân thành như những ngày đầu mới yêu.

Tôi cũng mỉm cười đáp lại.

Bởi sau tất cả những sóng gió, điều còn lại không phải là những lời nói làm tổn thương nhau.

Mà là sự bao dung, sự trưởng thành và tình cảm gia đình vẫn luôn hiện diện trong trái tim mỗi người.

Và đó mới chính là tài sản quý giá nhất mà không số tiền nào có thể mua được.

Nhận xét