Min menu

Pages

Bỏ T:iền Mu:a Đầy Bàn Đồ Ăn Ngon Để Cả Nhà Quây Quần, Nào Ngờ Mẹ Chồng Gọi Hết Người Nhà Bên Nội Tới, Còn Gạt Mẹ R:uột Tôi Ra Vì Cho Rằng Là Người Ngoài... Hành Động Sau Đó Của Tôi Khiến Cả Nhà Ch:ết L:ặng...

 

CHƯƠNG 1: BỮA CƠM ĐOÀN VIÊN DỞ DANG

Lan đứng trước quầy thực phẩm khá lâu mới quyết định lấy thêm một hộp hải sản tươi.

Nhìn chiếc xe đẩy đã đầy ắp đồ ăn, cô vẫn cảm thấy vui vẻ thay vì tiếc tiền.

Đã nhiều tháng rồi gia đình mới có dịp quây quần đông đủ.

Chồng cô vừa hoàn thành một dự án quan trọng.

Con trai cũng vừa nhận được giấy khen cuối năm.

Bản thân cô cũng được thưởng một khoản kha khá sau thời gian dài làm việc chăm chỉ.

Lan muốn tự tay chuẩn bị một bữa cơm thật tươm tất.

Không phải vì hình thức.



Cô chỉ đơn giản muốn mọi người ngồi lại bên nhau, nói những câu chuyện thường ngày và tận hưởng cảm giác ấm áp của gia đình.

Khi tính tiền xong, số tiền hiện trên màn hình khiến nhân viên thu ngân cũng phải ngước nhìn.

Lan chỉ cười.

Cô nghĩ đến gương mặt vui vẻ của chồng và con khi nhìn thấy bàn ăn đầy những món mình yêu thích.

Ý nghĩ ấy khiến mọi mệt mỏi tan biến.

Trên đường về, cô còn ghé qua tiệm bánh.

Đó là loại bánh mẹ ruột cô rất thích.

Người phụ nữ ấy năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi.

Sau khi chồng mất, bà sống một mình trong căn nhà nhỏ ở ngoại ô.

Lan nhiều lần muốn đón mẹ về ở chung nhưng bà không đồng ý.

Bà sợ làm phiền cuộc sống của con gái.

Chính vì thế, mỗi khi có dịp đặc biệt, Lan luôn cố gắng mời mẹ sang nhà.

Cô muốn mẹ cảm nhận được rằng mình chưa bao giờ cô đơn.

Về đến nhà, Lan bắt đầu tất bật trong bếp.

Tiếng dao thớt vang lên đều đặn.

Mùi thơm từ nồi nước dùng nóng hổi lan tỏa khắp không gian.

Con trai chạy vào bếp ngó nghiêng.

Cậu bé hít hà rồi reo lên thích thú.

Nhìn ánh mắt háo hức của con, Lan càng có thêm động lực.

Chiều xuống rất nhanh.

Bàn ăn dần được lấp đầy bởi những món ăn được trình bày đẹp mắt.

Có món cá hấp mà chồng cô thích.

Có món canh mà con trai thường xin thêm hai bát.

Có cả chiếc bánh nhỏ dành riêng cho mẹ ruột.

Mọi thứ đều được chuẩn bị bằng tất cả sự chân thành.

Đúng lúc ấy, mẹ chồng cô từ ngoài sân bước vào.

Bà nhìn bàn ăn rồi gật gù.

Ánh mắt thoáng vẻ hài lòng.

Lan mỉm cười.

Cô nghĩ bà cũng đang vui vì gia đình có dịp sum họp.

Nhưng chỉ vài phút sau, cô lại thấy mẹ chồng cầm điện thoại liên tục gọi cho ai đó.

Giọng bà khá lớn.

Lan nghe loáng thoáng tên của các cô chú bên nội.

Rồi đến tên những người cháu họ.

Cô hơi ngạc nhiên.

Nhưng vẫn nghĩ có lẽ chỉ là cuộc trò chuyện bình thường.

Cho đến khi nghe mẹ chồng nói:

– Tối nay sang ăn cơm nhé. Nhà có nhiều món ngon lắm. Cả nhà sang cho vui.

Lan khựng lại.

Tay đang lau chiếc đĩa cũng bất giác dừng giữa chừng.

Cô quay sang nhìn.

Mẹ chồng vẫn vô tư tiếp tục gọi điện.

Hết người này đến người khác.

Chỉ trong chưa đầy nửa tiếng, bà đã mời gần hết họ hàng bên nội.

Trong lòng Lan bắt đầu xuất hiện cảm giác khó tả.

Đây vốn là bữa cơm cô chuẩn bị cho gia đình nhỏ.

Nếu có thêm ai đó, cô cũng không quá để ý.

Nhưng việc tự ý mời rất nhiều người mà không hỏi ý kiến khiến cô hơi chạnh lòng.

Dẫu vậy, cô vẫn cố gắng bỏ qua.

Cô tự nhủ chỉ cần mọi người vui vẻ là được.

Khi mọi thứ gần chuẩn bị xong, Lan gọi điện cho mẹ ruột.

Giọng bà ở đầu dây bên kia đầy niềm vui.

– Mẹ đang chuẩn bị sang đây.

Lan mỉm cười.

– Mẹ đi cẩn thận nhé.

Nhưng đúng lúc ấy, một câu nói từ phía phòng khách khiến nụ cười trên môi cô vụt tắt.

Mẹ chồng đang nói chuyện với một người họ hàng.

Bà cười rồi buông một câu rất tự nhiên:

– Bên nội thì phải có mặt đầy đủ. Còn bên thông gia thì thôi, người ngoài mà.

Lan đứng chết lặng.

Từng chữ như rơi xuống rất rõ ràng.

Cô không biết có phải mình nghe nhầm hay không.

Nhưng ánh mắt và giọng điệu của mẹ chồng cho thấy bà hoàn toàn nghiêm túc.

Trong khoảnh khắc ấy, Lan cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

Người ngoài?

Mẹ ruột cô là người ngoài sao?

Người phụ nữ đã sinh ra cô.

Đã một mình nuôi cô khôn lớn.

Đã thức trắng những đêm con gái sốt cao.

Đã bán từng món đồ quý giá để cô được học hành đến nơi đến chốn.

Giờ đây lại bị gọi là người ngoài chỉ vì mang họ khác?

Lan cúi đầu.

Cố giấu đi cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.

Một cảm giác tủi thân len lỏi nơi lồng ngực.

Không quá dữ dội.

Nhưng âm ỉ và đau nhói.

Điều khiến cô buồn nhất không phải câu nói ấy.

Mà là việc nó được thốt ra một cách quá tự nhiên.

Như thể trong suy nghĩ của mẹ chồng từ trước đến nay vẫn luôn tồn tại một ranh giới vô hình như vậy.

Đúng lúc ấy, điện thoại Lan rung lên.

Là tin nhắn của mẹ ruột.

"Mẹ chuẩn bị xuất phát rồi con nhé."

Nhìn dòng chữ ngắn ngủi ấy, mắt cô bất giác cay cay.

Bà đâu biết rằng chỉ vài phút trước, mình vừa bị xem là người ngoài trong chính ngôi nhà mà con gái đang sinh sống.

Lan hít sâu một hơi.

Cô nhìn bàn ăn đầy những món mình đã dành cả ngày để chuẩn bị.

Nhìn chiếc bánh nhỏ dành riêng cho mẹ.

Rồi nhìn căn phòng khách đang dần đông người vì họ hàng bên nội liên tục kéo đến.

Trong lòng cô xuất hiện một quyết định.

Một quyết định mà ngay cả chính cô cũng chưa từng nghĩ tới.

Tối hôm đó, bữa cơm vẫn diễn ra.

Nhưng không ai biết rằng chỉ ít phút nữa thôi, một hành động của Lan sẽ khiến cả căn phòng rơi vào im lặng...

CHƯƠNG 2: CHIẾC GHẾ TRỐNG DÀNH CHO MẸ

Trời vừa nhá nhem tối thì những vị khách đầu tiên xuất hiện.

Tiếng cười nói vang lên khắp sân nhà.

Người lớn hỏi han nhau đủ chuyện.

Đám trẻ con chạy nhảy khắp nơi.

Bàn ăn vốn được Lan chuẩn bị cho vài người giờ trở nên chật kín.

Cô đứng trong bếp nhìn ra, trong lòng dâng lên cảm giác ngổn ngang khó tả.

Những món ăn cô dành cả ngày để chuẩn bị nhanh chóng được mọi người xuýt xoa khen ngợi.

Ai cũng vui vẻ.

Chỉ riêng Lan cảm thấy nụ cười của mình ngày càng gượng gạo.

Chồng cô nhận ra điều bất thường.

Anh ghé lại gần hỏi nhỏ.

– Em mệt à?

Lan lắc đầu.

Cô không muốn làm không khí mất vui.

Nhưng sâu trong lòng, câu nói "người ngoài" vẫn quanh quẩn không thôi.

Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên.

Lan biết ngay đó là mẹ mình.

Cô vội bước nhanh ra sân.

Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, người phụ nữ lớn tuổi đang đứng đó với chiếc túi nhỏ trên tay.

Bà mặc bộ quần áo giản dị nhưng được là phẳng cẩn thận.

Mái tóc đã điểm nhiều sợi bạc.

Trên tay còn cầm hộp trái cây mua trên đường.

Vừa nhìn thấy con gái, bà đã nở nụ cười hiền hậu.

– Mẹ sợ đến muộn.

Lan bỗng thấy sống mũi cay cay.

Cô đỡ lấy chiếc túi trên tay mẹ.

Bàn tay ấy đã nhăn nheo hơn trước rất nhiều.

Nhưng vẫn là bàn tay từng ôm cô vào lòng suốt những năm tháng tuổi thơ.

Lan dìu mẹ vào nhà.

Bên trong, tiếng trò chuyện vẫn rôm rả.

Một vài người họ hàng chỉ khẽ gật đầu chào.

Rồi lại tiếp tục câu chuyện của mình.

Mẹ cô vẫn giữ nụ cười lịch sự.

Bà vốn là người không muốn làm phiền ai.

Lan kéo ghế cho mẹ ngồi.

Nhưng khi nhìn quanh bàn ăn, cô bất giác sững lại.

Tất cả những vị trí thuận tiện đều đã có người ngồi.

Chiếc ghế dành cho mẹ cô bị ai đó kéo sang chỗ khác từ lúc nào.

Cuối cùng chỉ còn một vị trí khá xa.

Nằm sát góc bàn.

Gần như tách biệt với mọi người.

Lan thấy tim mình thắt lại.

Mẹ cô vẫn nhẹ nhàng ngồi xuống.

Không một lời than phiền.

Không một biểu hiện khó chịu.

Chính sự nhẫn nhịn ấy lại khiến Lan càng đau lòng hơn.

Suốt bữa ăn, mọi người liên tục trò chuyện.

Kể chuyện làm ăn.

Kể chuyện con cái.

Nhắc lại những kỷ niệm của gia đình bên nội.

Mẹ cô gần như không có cơ hội tham gia.

Có lúc bà định nói điều gì đó.

Nhưng rồi lại thôi.

Chỉ lặng lẽ mỉm cười.

Lan vô tình nhìn thấy mẹ đang tự gắp thức ăn cho mình.

Chiếc bánh cô mua riêng vẫn còn nguyên.

Không ai nhớ đến việc cắt bánh.

Không ai nhớ hôm nay cũng là ngày sinh nhật của mẹ cô.

Bởi ngoài Lan, chẳng ai biết điều đó.

Cổ họng cô nghẹn lại.

Cảm giác tủi thân thay cho mẹ dâng lên mãnh liệt.

Cô nhìn người phụ nữ đã hy sinh cả tuổi trẻ để nuôi mình trưởng thành.

Nhìn đôi mắt hiền lành luôn nghĩ cho người khác.

Và rồi Lan đứng dậy.

Tiếng ghế kéo nhẹ khiến mọi người ngẩng đầu nhìn.

Cô bước đến bên cạnh mẹ.

Sau đó cầm chiếc bánh nhỏ đặt giữa bàn.

Không gian bỗng yên tĩnh hơn.

Lan mỉm cười.

Nhưng đôi mắt đã đỏ hoe.

– Hôm nay con chuẩn bị bữa cơm này vì có rất nhiều điều đáng vui.

Cả nhà chăm chú lắng nghe.

– Nhưng còn một lý do nữa mà mọi người chưa biết.

Lan quay sang nhìn mẹ.

– Hôm nay là sinh nhật mẹ con.

Người phụ nữ lớn tuổi ngỡ ngàng.

Bà nhìn con gái bằng ánh mắt xúc động.

Cả căn phòng bất chợt im lặng.

Không ai ngờ điều đó.

Lan tiếp tục.

– Người ngồi đây đã dành cả cuộc đời để nuôi con khôn lớn. Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, mẹ vẫn luôn cố gắng để con có ngày hôm nay.

Giọng cô run nhẹ.

– Nếu không có mẹ, sẽ không có con của hiện tại.

Mẹ cô cúi đầu.

Đôi mắt đã bắt đầu đỏ.

Nhiều người xung quanh cũng lặng đi.

Riêng mẹ chồng cô khẽ thay đổi sắc mặt.

Bởi bà bắt đầu hiểu những lời mình nói trước đó đã khiến con dâu tổn thương đến mức nào.

Lan cúi xuống nắm lấy tay mẹ.

– Với con, mẹ không bao giờ là người ngoài.

Không khí như ngưng đọng.

Không ai nói thêm lời nào.

Bởi tất cả đều cảm nhận được tình cảm chân thành trong từng câu nói ấy.

Nhưng điều khiến mọi người bất ngờ hơn vẫn còn ở phía sau.

Bởi sau khi nói xong, Lan đưa ra một quyết định khiến cả nhà sững sờ.

CHƯƠNG 3: ĐIỀU QUAN TRỌNG NHẤT CỦA MỘT GIA ĐÌNH

Lan nhẹ nhàng đỡ mẹ đứng dậy.

Sau đó cô nhìn mọi người quanh bàn ăn.

Giọng nói bình tĩnh nhưng dứt khoát.

– Con xin phép đưa mẹ sang nhà hàng bên cạnh dùng bữa tối.

Cả căn phòng sửng sốt.

Ngay cả chồng cô cũng bất ngờ.

Lan mỉm cười.

– Con đã đặt sẵn một bàn nhỏ từ chiều.

Không ai ngờ cô đã chuẩn bị điều đó.

Thực ra, sau khi nghe câu nói của mẹ chồng lúc chiều, Lan đã âm thầm đưa ra quyết định.

Nếu mẹ mình cảm thấy lạc lõng ở đây, cô sẽ dành trọn buổi tối ấy cho mẹ.

Mẹ cô vội vàng lắc đầu.

– Không cần đâu con.

– Cần chứ mẹ.

Lan nhẹ nhàng đáp.

– Hôm nay là sinh nhật mẹ mà.

Nói xong, cô khoác tay mẹ.

Chuẩn bị bước ra cửa.

Đúng lúc ấy, chồng cô đứng dậy.

Anh bước tới bên vợ.

– Anh đi cùng.

Lan ngạc nhiên nhìn chồng.

Người đàn ông khẽ siết nhẹ bàn tay cô.

Trong ánh mắt ấy là sự thấu hiểu và ủng hộ.

Con trai cô cũng lập tức chạy tới.

– Con cũng đi với bà ngoại.

Khoảnh khắc ấy khiến mắt người mẹ già rưng rưng.

Bà quay mặt đi lau nước mắt.

Có lẽ đây là lần đầu tiên trong nhiều năm bà cảm nhận rõ ràng đến vậy rằng mình vẫn luôn được yêu thương.

Ngay lúc gia đình nhỏ chuẩn bị rời đi, mẹ chồng bất ngờ lên tiếng.

– Khoan đã.

Mọi người đồng loạt quay lại.

Bà đứng dậy chậm rãi.

Gương mặt hiện rõ sự áy náy.

Một lúc lâu sau bà mới cất lời.

– Mẹ xin lỗi.

Cả căn phòng lặng đi.

Mẹ chồng nhìn sang người thông gia.

– Là mẹ suy nghĩ chưa thấu đáo.

Giọng bà nghèn nghẹn.

– Mẹ đã vô tình nói những lời không nên nói.

Người phụ nữ lớn tuổi cúi đầu.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, mọi người thấy bà nhận lỗi trước đông người như vậy.

Mẹ ruột Lan bối rối.

Bà vội vàng xua tay.

Nhưng mẹ chồng vẫn tiếp tục.

– Chúng ta đều là người một nhà. Không ai là người ngoài cả.

Không khí trở nên lắng đọng.

Nhiều người họ hàng cũng cúi đầu suy ngẫm.

Bởi trong cuộc sống, đôi khi người ta vô tình tạo ra khoảng cách bằng những suy nghĩ đã tồn tại quá lâu.

Mà quên rằng điều gắn kết gia đình không phải là họ hàng gần hay xa.

Càng không phải khác họ hay cùng họ.

Mà là sự chân thành.

Mẹ chồng bước tới.

Tự tay kéo chiếc ghế đẹp nhất đến bên cạnh mình.

Sau đó nhìn thông gia.

– Chị ngồi đây nhé.

Ánh mắt bà chân thành đến mức không ai còn cảm thấy đó là lời xã giao.

Người mẹ già xúc động gật đầu.

Lan đứng lặng nhìn cảnh ấy.

Những uất ức trong lòng dần tan biến.

Cô hiểu rằng điều mình mong muốn chưa bao giờ là sự thắng thua.

Càng không phải khiến ai xấu hổ.

Điều cô cần chỉ là sự tôn trọng dành cho người mẹ đã sinh thành ra mình.

Và giờ đây, điều đó đã có.

Chiếc bánh sinh nhật được đặt giữa bàn.

Ngọn nến nhỏ được thắp lên.

Mọi người cùng hát chúc mừng.

Người mẹ già vừa cười vừa lau nước mắt.

Đó có lẽ là sinh nhật đặc biệt nhất trong cuộc đời bà.

Bữa cơm tối hôm ấy kết thúc trong tiếng cười và những câu chuyện ấm áp.

Không còn khoảng cách.

Không còn cảm giác lạc lõng.

Chỉ còn những con người học được cách đặt mình vào vị trí của nhau.

Trên đường tiễn mẹ về, Lan nắm chặt tay bà.

Bầu trời đêm đầy sao.

Cơn gió nhẹ lướt qua mang theo cảm giác bình yên.

Mẹ cô khẽ nói:

– Mẹ may mắn vì có con.

Lan mỉm cười.

Nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt.

– Không đâu mẹ.

– Người may mắn nhất là con.

Bởi dù đã trưởng thành, dù đã có gia đình riêng, cô vẫn còn cơ hội được yêu thương, được báo đáp và được nắm lấy bàn tay của người đã dành cả cuộc đời vì mình.

Và đó chính là điều quý giá nhất mà không món quà nào có thể thay thế.

Nhận xét