CHƯƠNG 1: NGÀY CĂN NHÀ TỔ TIÊN KHÔNG CÒN LÀ NƠI ĐỂ TRỞ VỀ
Cơn mưa đầu mùa rơi lất phất từ sáng sớm, phủ lên con ngõ nhỏ một màu xám buồn. Trong căn nhà đã gắn bó với ba thế hệ, từng tiếng nói đều trở nên nhỏ nhẹ hơn như sợ làm phiền người vừa mãi mãi rời xa.
Tôi ngồi lặng bên bàn thờ cha, đôi mắt đỏ hoe vì nhiều đêm thức trắng. Khói hương bay mờ trước di ảnh, khiến khuôn mặt hiền từ của cha lúc ẩn lúc hiện. Tôi cố mím môi thật chặt để không bật khóc thêm lần nữa.
Cha đã chống chọi với bệnh tật suốt gần hai năm.
Khoảng thời gian ấy, mẹ gần như chẳng có một đêm ngủ trọn. Còn tôi, cứ cuối tuần lại đưa con trai từ thành phố về chăm cha, nấu từng bữa cơm, lau từng giọt mồ hôi trên trán ông.
Cha vẫn thường nắm lấy tay tôi rồi cười hiền.
"Dù con là gái hay trai, với cha cũng đều là con."
Mỗi lần nghe câu ấy, lòng tôi lại ấm lên.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày chính câu nói đó trở thành điều khiến mình đau nhất.
Sau lễ an táng, họ hàng vẫn còn ngồi kín sân.
Ai cũng mệt mỏi sau nhiều ngày lo tang sự.
Tôi đang cùng mẹ dọn lại mâm bát thì anh trai bước ra giữa nhà, trên tay cầm một xấp giấy.
Gương mặt anh lạnh lùng đến lạ.
Anh hắng giọng.
"Tôi có chuyện cần nói."
Mọi người đều quay lại nhìn.
Không khí vốn đã nặng nề càng trở nên im ắng.
Anh đặt xấp giấy xuống bàn.
"Cha mất rồi. Việc gia đình cũng nên giải quyết cho rõ ràng."
Tôi hơi ngạc nhiên.
Tôi nghĩ ít nhất cũng phải qua bốn chín ngày.
Không ngờ anh lại chọn đúng hôm nay.
Anh nhìn thẳng về phía tôi.
"Căn nhà này, đất đai và toàn bộ tài sản sẽ do tôi quản lý."
Tôi im lặng.
Thật lòng, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện tranh giành.
Điều duy nhất tôi mong là mẹ vẫn được sống yên ổn trong căn nhà bà đã gắn bó gần cả cuộc đời.
Nhưng câu nói tiếp theo của anh khiến cả người tôi cứng lại.
"Còn mẹ với em... nên chuẩn bị dọn đi."
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
"Mẹ cũng phải đi?"
Anh bình thản gật đầu.
"Đúng."
Mẹ run run đứng dậy.
"Đây là nhà của cha con..."
Anh cắt ngang.
"Cha mất rồi."
Giọng anh đều đều.
"Con gái lấy chồng thì không còn quyền trong nhà này nữa. Em đã có gia đình riêng. Mẹ thì sau này con sẽ chu cấp tiền sinh hoạt."
Cả căn phòng im phăng phắc.
Một vài người họ hàng nhìn nhau đầy ái ngại.
Có người định lên tiếng rồi lại thôi.
Tôi nhìn anh thật lâu.
Đó là người anh từng cõng tôi đến trường mỗi mùa nước lũ.
Là người từng hứa sẽ chăm sóc cả nhà khi trưởng thành.
Vậy mà giờ đây...
Ánh mắt anh chẳng còn chút tình thân.
Mẹ bật khóc.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy bà khóc nhiều như vậy kể từ ngày cha mất.
Đôi vai gầy của mẹ run lên từng nhịp.
Bà không khóc vì tài sản.
Bà khóc vì căn nhà này chất chứa gần bốn mươi năm ký ức.
Mỗi góc sân đều có dấu chân của cha.
Mỗi gốc cây đều do hai người cùng trồng.
Rời khỏi nơi này chẳng khác nào rời khỏi một phần cuộc đời.
Tôi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mẹ.
Bàn tay ấy lạnh ngắt.
"Tụi con không cần gì cả."
Giọng tôi rất nhỏ.
"Nhưng xin anh để mẹ ở lại."
Anh lắc đầu.
"Tôi đã quyết."
"Tại sao?"
"Bởi tôi không muốn sau này phát sinh tranh chấp."
Tôi cười nhạt.
"Em chưa từng nói sẽ tranh."
"Không tranh thì càng nên đi."
Câu nói ấy như nhát dao cắt đứt chút hy vọng cuối cùng.
Buổi chiều hôm đó.
Tôi lặng lẽ thu dọn quần áo cho mẹ.
Đồ đạc của hai mẹ con chẳng nhiều.
Chỉ vài chiếc vali cũ.
Một ít quần áo.
Mấy cuốn album ảnh.
Và chiếc đồng hồ cha từng đeo.
Tôi cầm chiếc đồng hồ rất lâu.
Nó đã ngừng chạy từ đúng ngày cha mất.
Có lẽ vì chẳng còn ai lên dây cót nữa.
Mẹ vuốt nhẹ mặt kính rồi mỉm cười trong nước mắt.
"Cha con quý nó lắm."
Tôi khẽ gật đầu.
"Cứ giữ lại, mẹ nhé."
Con trai tôi năm ấy mới sáu tuổi.
Thằng bé chẳng hiểu chuyện người lớn.
Nó chỉ ngơ ngác hỏi.
"Mẹ ơi... sao mình mang hết đồ đi?"
Tôi ngồi xuống ôm con.
"Vì bà ngoại sẽ ở với mẹ con mình."
Nó cười rất tươi.
"Vậy vui quá."
Một câu nói ngây thơ.
Nhưng lại khiến mắt tôi cay xè.
Trẻ con luôn nghĩ mọi sự thay đổi đều là điều thú vị.
Chỉ người lớn mới hiểu, có những cuộc rời đi là vì chẳng còn lựa chọn.
Khi chiếc taxi lăn bánh khỏi cổng.
Tôi ngoái đầu nhìn lại.
Cây xoài cha trồng vẫn đứng lặng trong sân.
Chiếc ghế gỗ nơi cha thường ngồi uống trà vẫn còn đó.
Mọi thứ vẫn nguyên vẹn.
Chỉ có người trong nhà đã không còn như xưa.
Tôi khẽ cúi đầu.
"Cha yên tâm..."
"Con sẽ chăm sóc mẹ."
Những ngày đầu ở căn phòng thuê nhỏ vô cùng chật vật.
Tiền tiết kiệm của tôi chẳng còn bao nhiêu sau thời gian chữa bệnh cho cha.
Mẹ nhiều lần lén lấy chiếc nhẫn cưới cũ ra định bán.
Tôi đều nhẹ nhàng cất lại.
"Con còn đi làm."
"Mẹ đừng lo."
Nhưng thực ra...
Tôi cũng rất lo.
Buổi tối.
Khi con đã ngủ.
Tôi lặng lẽ mở điện thoại tìm việc làm thêm.
Ban ngày làm kế toán.
Ban đêm nhận nhập dữ liệu.
Cuối tuần bán hàng trực tuyến.
Có hôm ngủ chưa đầy ba tiếng.
Sáng vẫn phải dậy chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.
Mệt.
Nhưng chưa bao giờ tôi thấy mình được phép gục ngã.
Bởi phía sau còn có mẹ.
Còn có con.
Mẹ nhìn thấy những quầng thâm dưới mắt tôi.
Bà xót xa.
"Hay mình về xin anh con..."
Tôi lắc đầu ngay.
"Không."
"Nhưng..."
"Con đã bước ra thì sẽ tự đứng được."
Mẹ im lặng.
Bà hiểu tính tôi.
Một khi đã quyết, rất khó thay đổi.
Ít lâu sau, tôi tình cờ gặp lại cô giáo cũ.
Biết hoàn cảnh của tôi, cô giới thiệu tôi đến làm kế toán cho một công ty nội thất đang mở rộng.
Mức lương tốt hơn trước rất nhiều.
Giám đốc sau khi xem hồ sơ còn bất ngờ nói:
"Chúng tôi cần người trung thực hơn là người nhiều bằng cấp."
Tôi cúi đầu cảm ơn.
Ngày nhận việc.
Tôi đứng thật lâu trước cổng công ty.
Lần đầu tiên sau nhiều tháng.
Tôi cảm thấy cuộc sống vẫn còn mở ra một cánh cửa.
Nhờ chăm chỉ và cẩn thận, tôi nhanh chóng được đồng nghiệp tin tưởng.
Những bản báo cáo luôn hoàn thành đúng hạn.
Mọi khoản chi đều được kiểm tra kỹ.
Tôi chưa từng nghĩ đến việc phải chứng minh điều gì với anh trai.
Tôi chỉ muốn mẹ có cuộc sống bình yên.
Muốn con trai được lớn lên trong một mái nhà đầy tiếng cười.
Thế là đủ.
Một buổi tối.
Mẹ bước ra ban công.
Nhìn những chậu hoa nhỏ tôi vừa trồng.
Bà mỉm cười.
"Lâu rồi mẹ mới thấy lòng nhẹ như thế."
Tôi cũng cười.
Căn phòng thuê chẳng rộng.
Không có sân.
Không có cây xoài.
Không có bàn thờ lớn.
Nhưng nơi này có tiếng cười của con trẻ.
Có bữa cơm quây quần.
Có sự bình yên mà tiền bạc chưa chắc mua được.
Tôi chợt nhận ra...
Đôi khi, mất đi một mái nhà không có nghĩa là mất đi gia đình.
Gia đình thật sự là nơi mọi người luôn nắm tay nhau, dù cuộc sống đưa họ đến bất cứ đâu.
Và tôi không hề biết rằng, ở phía bên kia thành phố, người anh từng đẩy mẹ con tôi ra khỏi nhà đang từng bước đưa ra những quyết định sai lầm. Những lựa chọn tưởng như sẽ mang đến giàu sang lại âm thầm kéo anh vào một vòng xoáy khó lường.
CHƯƠNG 2: KHI NGƯỜI GIỮ TẤT CẢ LẠI ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH
Ba năm trôi qua kể từ ngày mẹ con tôi rời khỏi căn nhà tổ tiên.
Thời gian không làm vết thương biến mất hoàn toàn, nhưng đủ để những nỗi đau sắc nhọn ngày nào dần trở thành một khoảng lặng trong tim. Mỗi lần nhớ lại, tôi không còn thấy oán giận, chỉ thấy tiếc nuối cho một mái ấm từng rất đỗi yên bình.
Cuộc sống của ba mẹ con bước sang một trang mới.
Căn phòng thuê ngày nào giờ đã được thay bằng một ngôi nhà nhỏ nằm trong khu dân cư yên tĩnh. Không quá rộng, cũng chẳng sang trọng, nhưng mỗi góc nhà đều chứa đầy tiếng cười.
Buổi sáng, mẹ chăm mấy chậu hoa trước hiên.
Con trai tôi tung tăng chạy đến trường.
Còn tôi đều đặn đến công ty, bắt đầu một ngày làm việc với sự biết ơn vì mọi thứ đang dần ổn định.
Ba năm ấy, tôi gần như cắt đứt liên lạc với anh trai.
Không phải vì hận.
Chỉ là giữa chúng tôi không còn điều gì để nói.
Thỉnh thoảng, vài người họ hàng ghé thăm lại kể chuyện bên nhà cũ.
Nghe nói anh sửa sang lại căn nhà tổ tiên rất lớn.
Đổi toàn bộ nội thất.
Mua xe mới.
Mở thêm công ty riêng.
Ai gặp cũng bảo anh là người thành đạt nhất trong họ.
Mỗi lần nghe vậy, tôi chỉ mỉm cười.
Thành công của anh chưa từng khiến tôi chạnh lòng.
Điều duy nhất tôi mong là mẹ đừng phải nghe những lời ấy quá nhiều.
Bởi mỗi lần nhắc đến căn nhà cũ, ánh mắt bà lại buồn đi.
Một chiều cuối tuần, tôi đưa mẹ về thăm mộ cha.
Nghĩa trang nằm trên ngọn đồi nhỏ.
Gió thổi nhè nhẹ làm hàng thông xào xạc.
Mẹ lặng lẽ thay bó hoa cúc mới.
Bà ngồi trước mộ rất lâu.
Khẽ nói như đang trò chuyện với người vẫn còn hiện diện.
"Ông à... các con đều lớn rồi."
"Nó vẫn khỏe."
"Nó chăm mẹ lắm."
Tôi quay mặt đi.
Không muốn mẹ thấy khóe mắt mình đỏ lên.
Nếu cha còn sống...
Có lẽ gia đình sẽ chẳng bao giờ đi đến ngày hôm nay.
Công việc của tôi ngày càng thuận lợi.
Nhờ sự cẩn thận và trung thực, tôi được đề bạt làm trưởng bộ phận tài chính.
Trách nhiệm nhiều hơn.
Áp lực cũng lớn hơn.
Nhưng tôi luôn nhớ lời cha từng dạy.
"Làm gì cũng phải giữ chữ tín."
Tôi chưa từng quên.
Ngay cả khi phải từ chối những hợp đồng mang lại lợi nhuận lớn nhưng thiếu minh bạch.
Đồng nghiệp nhiều lần hỏi.
"Sao chị không chọn cách dễ hơn?"
Tôi chỉ cười.
"Ngủ ngon mỗi đêm còn quý hơn kiếm thêm một khoản tiền."
Một hôm, tôi tình cờ gặp bác Tư trong họ.
Bác vừa gặp đã thở dài.
"Anh con dạo này làm ăn không ổn."
Tôi hơi khựng lại.
"Ý bác là sao?"
Bác nhìn quanh rồi nhỏ giọng.
"Nó đầu tư quá nhiều."
"Lại vay thêm vốn."
"Nghe đâu còn thế chấp cả căn nhà."
Tôi im lặng.
Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác khó tả.
Không phải vui.
Cũng chẳng hả hê.
Chỉ thấy lo.
Dù sao...
Đó vẫn là anh trai mình.
Tối hôm ấy, tôi mất ngủ.
Những ký ức cũ lần lượt hiện về.
Ngày còn nhỏ.
Anh từng nhường tôi chiếc bánh duy nhất.
Từng cõng tôi qua con suối sau mỗi trận mưa.
Từng đứng ra nhận lỗi thay khi tôi vô tình làm vỡ chiếc bình quý của cha.
Tôi tự hỏi...
Điều gì đã khiến con người thay đổi nhiều đến vậy?
Có phải vì tiền?
Hay vì lòng tham đến quá chậm, nên chẳng ai nhận ra nó đã lớn lên từ lúc nào?
Những tháng sau đó.
Tin tức về việc làm ăn của anh xuất hiện ngày một nhiều.
Công trình bị chậm tiến độ.
Đối tác rút lui.
Hàng hóa tồn kho.
Khoản vay đến kỳ phải thanh toán.
Có người bảo anh vẫn cố gắng gượng.
Có người lại nói anh đang bán dần tài sản.
Tôi nghe rồi để đó.
Không bình luận.
Không hỏi thêm.
Mẹ biết chuyện.
Bà ngồi thẫn thờ cả buổi.
Cuối cùng mới khẽ nói.
"Dù sao cũng là anh con."
Tôi hiểu ý mẹ.
Nhưng cũng biết lúc này mình không thể làm gì.
Có những bài học, người ta phải tự mình bước qua.
Không ai có thể sống thay.
Một buổi chiều mưa.
Điện thoại tôi reo lên.
Là số lạ.
Đầu dây bên kia là giọng chị dâu.
Chị nghẹn ngào.
"Em... em có thể nói chuyện với anh một chút không?"
Tôi im lặng vài giây.
"Anh ấy sao rồi?"
"Khó khăn lắm."
"Anh không dám gọi cho em."
"Nhưng chị không biết nhờ ai nữa."
Tôi chỉ nhẹ nhàng đáp.
"Để em suy nghĩ."
Cuộc gọi kết thúc.
Trong lòng tôi nặng như có đá đè.
Vài ngày sau.
Trên đường đón con tan học.
Tôi vô tình đi ngang căn nhà tổ tiên.
Cánh cổng từng rất quen thuộc nay đóng im lìm.
Sân vắng.
Cây xoài cha trồng đã già hơn trước.
Lá vàng rơi đầy gốc.
Tôi đứng rất lâu ngoài cổng.
Không bước vào.
Cũng không gõ cửa.
Có những nơi từng là nhà.
Nhưng khi lòng người đổi khác, nơi ấy chỉ còn là một địa chỉ.
Đêm đó.
Con trai hỏi tôi.
"Mẹ ơi."
"Nếu sau này con lớn, con có được ở với mẹ mãi không?"
Tôi bật cười.
"Dù con đi đâu, mẹ vẫn luôn là mẹ của con."
Thằng bé ôm lấy tôi.
"Con sẽ không bao giờ để mẹ phải khóc."
Một câu nói trẻ con.
Nhưng lại khiến trái tim tôi dịu đi rất nhiều.
Tôi thầm mong...
Con sẽ giữ được sự tử tế ấy khi trưởng thành.
Sáng hôm sau.
Tôi đang chuẩn bị đi làm thì chuông cửa vang lên.
Mở cửa.
Tôi đứng sững.
Người đàn ông trước mặt gầy đi rất nhiều.
Quần áo giản dị.
Ánh mắt mệt mỏi.
Mái tóc đã lấm tấm bạc.
Nếu không nhìn thật kỹ, tôi khó lòng nhận ra đó chính là anh trai.
Người từng đứng giữa căn nhà tổ tiên tuyên bố mọi thứ đều thuộc về mình.
Anh cúi đầu rất lâu.
Không nói.
Tôi cũng im lặng.
Giữa hai anh em là khoảng lặng kéo dài nhiều năm.
Cuối cùng, anh khẽ cất tiếng.
"Cho anh... vào nhà được không?"
Giọng nói khàn đặc.
Không còn sự cứng rắn ngày trước.
Chỉ còn lại sự mệt mỏi của một người đã đi qua quá nhiều biến cố.
Tôi lặng lẽ tránh sang một bên.
Anh bước vào.
Mẹ từ trong bếp đi ra.
Vừa nhìn thấy con trai cả, bà sững người.
Đôi mắt đỏ hoe.
Không ai nói gì.
Chỉ có tiếng đồng hồ treo tường đều đặn vang lên trong căn phòng nhỏ.
Một lúc rất lâu sau.
Anh quỳ xuống trước mặt mẹ.
Đôi vai run lên.
"Con... sai rồi."
Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt người đàn ông từng rất kiêu hãnh.
Căn nhà bỗng trở nên lặng ngắt.
Tôi nhìn anh.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không còn thấy người anh từng đẩy mẹ con tôi ra khỏi nhà.
Trước mắt tôi chỉ là một người con đang ân hận vì những lựa chọn của chính mình.
Nhưng điều anh sắp nói ra, cùng quyết định mà tôi sẽ đưa ra sau đó, mới thực sự khiến cả dòng họ không thể ngờ tới.

Nhận xét
Đăng nhận xét