CHƯƠNG 1: NỤ CƯỜI BÌNH THẢN SAU BÍ MẬT
Buổi sáng đầu tuần bắt đầu bằng cơn mưa nhẹ.
Những hạt mưa lăn dài trên ô cửa kính căn hộ tầng mười lăm, khiến cả thành phố như được phủ bởi một màn sương mỏng. Mai đứng trong bếp pha cà phê, ánh mắt lặng lẽ hướng ra khoảng trời xám, trong lòng lại thấy bình yên đến lạ.
Mười năm kết hôn.
Quãng thời gian ấy đủ dài để cô thuộc từng thói quen nhỏ của chồng.
Anh thích uống cà phê ít đường.
Không bao giờ quên mang theo đồng hồ.
Và luôn đặt chìa khóa xe ở góc bàn cạnh cửa.
Mai vẫn âm thầm chăm sóc những điều nhỏ nhặt ấy.
Không phải vì nghĩa vụ.
Mà vì cô luôn tin rằng hạnh phúc được tạo nên từ những điều rất bình thường.
Hoàng bước ra khỏi phòng.
Anh chỉnh lại cà vạt rồi mỉm cười.
"Hôm nay em dậy sớm thế?"
Mai đặt tách cà phê xuống.
"Em phải hoàn thành bản thiết kế trước cuộc họp."
Hoàng gật đầu.
"Đừng làm quá sức."
Mai nhìn chồng.
Nụ cười của anh vẫn hiền như ngày đầu hai người quen nhau.
Nếu không có những chuyện xảy ra sau này, có lẽ cô vẫn sẽ nghĩ mình là người phụ nữ may mắn nhất.
Buổi trưa.
Mai nhận được cuộc gọi từ người bạn thân tên Thảo.
"Hôm nay cậu có rảnh không?"
Mai cười.
"Chiều mình họp."
"Thế cuối tuần nhé."
"Được."
Hai người chơi với nhau từ thời đại học.
Suốt hơn mười năm, Thảo gần như là người hiểu Mai nhất.
Mỗi khi Mai gặp chuyện buồn, Thảo đều có mặt.
Khi Mai sinh con đầu lòng, Thảo là người thức trắng đêm trong bệnh viện để chăm bạn.
Ngay cả ngày cưới của Mai, Thảo cũng là phù dâu.
Mai chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình phải nghi ngờ người bạn ấy.
Chiều hôm đó.
Mai đến công ty sớm.
Trong lúc chuẩn bị tài liệu, cô phát hiện điện thoại mình hết pin.
Cô nhớ Hoàng đang làm việc gần đó.
Thế là cô quyết định ghé qua lấy bộ sạc dự phòng anh vẫn để trong ngăn kéo.
Cô không báo trước.
Chỉ muốn tạo một bất ngờ nhỏ.
Khi vừa bước đến sảnh tòa nhà, cô bất ngờ nhìn thấy Hoàng.
Anh đang đứng trước cửa quán cà phê đối diện.
Bên cạnh là một người phụ nữ đội mũ rộng vành.
Mai định gọi.
Nhưng khi người phụ nữ tháo khẩu trang, cô chợt khựng lại.
Đó là Thảo.
Hai người vừa cười vừa bước vào quán.
Mai đứng lặng.
Cô tự nhủ.
"Có lẽ chỉ là gặp nhau vì công việc."
Dù vậy, trong lòng cô vẫn xuất hiện một cảm giác rất lạ.
Giống như có một cơn gió lạnh vừa lướt qua.
Tối hôm ấy.
Mai hỏi rất tự nhiên.
"Hôm nay anh đi gặp khách à?"
Hoàng vẫn bình thản.
"Ừ."
"Có ký được hợp đồng không?"
"Cũng ổn."
Anh trả lời rất nhanh.
Mai không hỏi thêm.
Nhưng cô biết.
Cuộc gặp ban chiều không phải với khách hàng.
Điều khiến cô băn khoăn không phải là việc hai người gặp nhau.
Mà là lý do Hoàng lại giấu.
Những ngày sau đó.
Mai bắt đầu để ý nhiều hơn.
Không phải để tìm lỗi.
Mà vì trực giác của một người vợ khiến cô không thể xem như chưa có gì xảy ra.
Hoàng thường xuyên nói phải tăng ca.
Thảo cũng bỗng bận rộn hơn.
Mỗi lần Mai rủ đi uống cà phê, Thảo đều khéo léo từ chối.
"Công việc nhiều quá."
"Hẹn cậu hôm khác nhé."
Mai luôn mỉm cười.
"Không sao."
Cô chưa từng trách.
Nhưng mỗi lời từ chối đều khiến lòng cô nặng thêm một chút.
Một buổi tối.
Con trai đã ngủ.
Mai dọn dẹp phòng khách thì phát hiện chiếc khăn quàng cổ phụ nữ trên xe của chồng.
Đó không phải khăn của cô.
Mai cầm chiếc khăn rất lâu.
Mùi nước hoa thoang thoảng còn vương lại.
Lòng cô bỗng chùng xuống.
Hoàng bước đến.
"Khăn ai vậy?"
Anh thoáng giật mình.
Rồi đáp rất nhanh.
"Của đồng nghiệp."
Mai chỉ gật đầu.
"À."
Cô đặt chiếc khăn lại vị trí cũ.
Không hỏi thêm.
Chính sự bình tĩnh ấy khiến Hoàng hơi ngạc nhiên.
Ít ngày sau.
Mai vô tình gặp Thảo tại trung tâm thương mại.
Hai người vẫn trò chuyện vui vẻ.
Thảo cười nói như mọi khi.
Mai cũng vậy.
Nhưng trong lúc đứng chờ thanh toán, điện thoại Thảo sáng màn hình.
Một tin nhắn hiện lên.
"Tối nay anh đón em nhé."
Tên người gửi chỉ là một ký tự.
Thảo vội tắt màn hình.
Mai khẽ mỉm cười như chưa nhìn thấy gì.
Song trong lòng cô bắt đầu ghép những mảnh ghép rời rạc lại với nhau.
Đêm ấy.
Mai không ngủ được.
Cô ngồi ngoài ban công.
Gió đêm mát lạnh.
Thành phố vẫn sáng đèn.
Còn lòng cô thì ngổn ngang.
Điều đau nhất không phải là sự nghi ngờ.
Mà là cô không muốn tin.
Một người là chồng.
Một người là bạn thân.
Đó đều là những người cô từng đặt trọn niềm tin.
Mai tự hỏi.
"Nếu mọi chuyện là thật thì sao?"
Ý nghĩ ấy khiến mắt cô cay xè.
Nhưng cô không để nước mắt rơi.
Cô luôn tin.
Khi cảm xúc quá mạnh, con người rất dễ đưa ra quyết định khiến mình hối tiếc.
Cô cần bình tĩnh.
Vài ngày sau.
Mai nhận được lời mời dự sinh nhật của một người bạn chung.
Buổi tiệc có cả Hoàng và Thảo.
Mai đồng ý tham dự.
Suốt buổi tối, cô lặng lẽ quan sát.
Không ai để ý.
Nhưng cô nhận ra.
Ánh mắt Hoàng thường vô thức hướng về phía Thảo.
Mỗi khi Thảo cười, anh cũng khẽ mỉm cười.
Khoảng cách giữa hai người luôn vừa đủ để người khác không nghi ngờ.
Nhưng với Mai.
Một người đã sống cạnh Hoàng suốt mười năm.
Chỉ một ánh nhìn cũng đủ nói lên rất nhiều điều.
Trên đường về.
Hoàng hỏi.
"Hôm nay em sao thế?"
Mai nhìn cửa kính xe.
"Em bình thường."
"Anh thấy em ít nói."
Mai mỉm cười.
"Có lẽ hơi mệt."
Hoàng khẽ nắm tay vợ.
"Mai này anh đưa em đi nghỉ nhé."
Mai quay sang nhìn chồng.
Trong khoảnh khắc ấy, cô bỗng nhớ đến lời hứa ngày cưới.
Hoàng từng nói.
"Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ luôn thành thật với em."
Thế nhưng bây giờ.
Điều cô cần nhất lại chính là sự thành thật ấy.
Một tuần sau.
Mai vô tình mở ngăn kéo bàn làm việc của chồng để tìm giấy bảo hành chiếc máy ảnh.
Trong đó có một phong bì nhỏ.
Bên trong là hai vé xem hòa nhạc.
Ngày sử dụng chính là buổi tối Hoàng nói rằng phải đi công tác.
Mai ngồi lặng rất lâu.
Mọi nghi ngờ trong cô dường như đã có câu trả lời.
Cô khẽ nhắm mắt.
Hít một hơi thật sâu.
Thay vì nổi nóng hay chất vấn ngay lập tức, Mai nhẹ nhàng cất hai tấm vé trở lại vị trí cũ.
Cô hiểu rằng.
Muốn biết sự thật, chỉ dựa vào suy đoán là chưa đủ.
Cô cần một câu trả lời rõ ràng.
Và cô cũng muốn xem, khi đứng trước sự bình tĩnh của mình, hai người mà cô từng tin tưởng sẽ lựa chọn điều gì.
Sáng hôm sau, Mai thức dậy như mọi ngày.
Cô vẫn chuẩn bị bữa sáng, vẫn mỉm cười tiễn chồng đi làm, rồi bình thản lấy điện thoại nhắn cho Thảo một dòng tin ngắn:
"Cuối tuần này qua nhà mình ăn cơm nhé. Lâu rồi tụi mình chưa có dịp ngồi trò chuyện."
Tin nhắn nhanh chóng được trả lời bằng một biểu tượng mặt cười cùng lời đồng ý.
Mai khẽ đặt điện thoại xuống bàn.
Ánh mắt cô bình thản đến lạ.
Không ai biết rằng, bữa cơm ấy sẽ trở thành bước ngoặt khiến ba con người phải đối diện với sự thật, và cũng là khởi đầu cho một hành trình chữa lành mà không ai từng ngờ tới.
CHƯƠNG 2: BỮA CƠM CỦA SỰ THẬT
Buổi sáng cuối tuần đến trong bầu không khí yên ả.
Ánh nắng dịu nhẹ len qua khung cửa sổ, phủ lên căn bếp một màu vàng ấm áp. Mai thức dậy từ rất sớm, chậm rãi chuẩn bị từng nguyên liệu cho bữa cơm tối như bao lần từng đón bạn bè đến chơi.
Bên ngoài, mọi thứ vẫn bình thường.
Nhưng trong lòng cô là một vùng cảm xúc rất khó gọi tên.
Không còn những đêm thao thức vì hoang mang.
Cũng không còn ý nghĩ phải tìm câu trả lời bằng mọi giá.
Sau nhiều ngày suy nghĩ, Mai hiểu rằng điều cô cần nhất không phải là một cuộc tranh cãi, mà là một sự thật được nói ra bằng sự tự nguyện.
Cô đi chợ như thường lệ.
Từng món ăn đều là những món Thảo yêu thích.
Cũng là những món Hoàng vẫn thường khen ngon.
Người bán hàng quen cười vui.
"Hôm nay nhà có khách hả con?"
Mai mỉm cười.
"Dạ, bạn thân lâu ngày ghé chơi."
Người bán gật đầu.
"Vậy phải nấu thật ngon."
Mai chỉ khẽ cười.
Nếu người khác nhìn vào, sẽ chẳng ai nhận ra trong lòng cô đang chất chứa biết bao suy nghĩ.
Buổi chiều.
Mai cắm một bình hoa nhỏ giữa bàn ăn.
Cô thay chiếc khăn trải bàn màu kem đã dùng nhiều năm.
Từng chiếc bát, đôi đũa đều được đặt ngay ngắn.
Căn hộ vẫn ấm cúng như mọi khi.
Chỉ có bầu không khí trong lòng người phụ nữ của ngôi nhà ấy đã khác.
Hoàng đi làm về sớm.
Vừa bước vào cửa, anh hơi ngạc nhiên.
"Hôm nay có khách à?"
Mai gật đầu.
"Em mời Thảo sang ăn cơm."
Động tác cởi giày của Hoàng khựng lại trong thoáng chốc.
Chỉ rất nhanh.
Nhưng Mai vẫn nhìn thấy.
Anh cố giữ giọng bình thường.
"À... thế à."
"Ừ."
Mai mỉm cười.
"Lâu rồi hai đứa chưa gặp nhau."
Hoàng gật đầu.
"Ừ."
Anh bước vào phòng thay quần áo.
Cánh cửa vừa khép lại, anh khẽ thở dài.
Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng mà chính anh cũng không lý giải được.
Đúng sáu giờ tối.
Chuông cửa vang lên.
Thảo đứng ngoài với một túi trái cây và chiếc bánh nhỏ.
Vừa thấy Mai, cô nở nụ cười quen thuộc.
"Lâu quá mới được ăn cơm nhà cậu."
Mai ôm nhẹ bạn.
"Vào đi."
Mọi thứ diễn ra rất tự nhiên.
Ít nhất là bề ngoài.
Thảo không hề biết Mai đã nhận ra những điều bất thường.
Hoàng bước từ trong phòng khách ra.
Ánh mắt anh và Thảo chạm nhau trong tích tắc.
Rồi cả hai nhanh chóng quay đi.
Mai vẫn bình thản rót trà.
Như thể cô không nhìn thấy điều gì.
Bữa cơm bắt đầu.
Con trai của Mai líu lo kể chuyện ở trường.
Tiếng cười của cậu bé khiến bầu không khí nhẹ nhàng hơn.
Mai liên tục gắp thức ăn cho mọi người.
Thỉnh thoảng cô còn trêu Thảo như những ngày còn học đại học.
"Cậu vẫn thích món này nhỉ?"
Thảo cười.
"Cậu còn nhớ à?"
"Sao quên được."
Những câu nói giản dị ấy lại khiến Thảo thấy lòng mình chùng xuống.
Bởi cô nhận ra.
Mai vẫn đối xử với mình bằng sự chân thành như trước.
Trong suốt bữa ăn.
Mai gần như không nhắc đến công việc.
Cũng không hỏi những chuyện riêng tư.
Cô chỉ kể về con trai, về khu vườn nhỏ dưới sân chung cư, về dự định sửa lại ban công để trồng thêm hoa.
Không khí tưởng như rất bình yên.
Nhưng chính sự bình yên ấy lại khiến hai người đối diện ngày càng căng thẳng.
Sau bữa cơm.
Mai pha trà.
Ba người ngồi ở phòng khách.
Cậu bé sang phòng bên cạnh chơi xếp hình.
Căn hộ trở nên yên tĩnh.
Mai nhẹ nhàng đặt tách trà xuống trước mặt Thảo.
"Cảm ơn cậu đã đến."
Thảo cười.
"Khách sáo quá."
Mai nhìn bạn.
Ánh mắt vẫn dịu dàng như mọi lần.
"Tụi mình quen nhau bao nhiêu năm rồi nhỉ?"
"Hơn mười năm."
"Nhanh thật."
Thảo khẽ gật đầu.
Trong lòng cô bỗng xuất hiện cảm giác áy náy khó tả.
Mai đứng dậy.
Cô lấy từ ngăn kéo ra một cuốn album cũ.
Bên trong là rất nhiều tấm ảnh.
Ảnh thời đại học.
Ảnh những chuyến du lịch.
Ảnh ngày cưới.
Mai lật từng trang rất chậm.
"Cậu còn nhớ tấm này không?"
Thảo nhìn.
Đó là bức ảnh hai cô gái ôm vai nhau cười rất tươi dưới gốc phượng.
Thảo mỉm cười.
"Nhớ chứ."
Mai khẽ nói.
"Hồi ấy tụi mình từng hứa."
"Dù sau này mỗi người có cuộc sống riêng cũng sẽ luôn thật lòng với nhau."
Thảo cúi xuống.
Không dám nhìn vào mắt bạn.
Mai lại lật sang một tấm ảnh khác.
Trong ảnh là Hoàng và Mai ngày cưới.
Thảo đứng phía sau cầm bó hoa.
Mai nhẹ nhàng nói.
"Hôm đó cậu còn bảo."
"Cậu mừng vì mình tìm được người biết yêu thương."
Cả căn phòng bỗng im lặng.
Không ai nói thêm.
Chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc trên tường.
Một lúc sau.
Mai khép cuốn album lại.
Giọng cô vẫn bình tĩnh.
"Dạo này hai người có hay gặp nhau không?"
Hoàng hơi giật mình.
"Cũng... đôi lúc."
Thảo cũng gật đầu.
"Chủ yếu tình cờ."
Mai không phản ứng.
Chỉ nhẹ nhàng hỏi tiếp.
"Vì công việc à?"
Hoàng đáp.
"Ừ."
Mai mỉm cười.
"Vậy thì tốt."
Cô không chất vấn.
Không đưa ra bất kỳ kết luận nào.
Chính điều đó lại khiến cả hai càng thêm bối rối.
Đêm hôm ấy.
Thảo ra về khá sớm.
Trước khi bước xuống thang máy, cô quay đầu nhìn lên ban công căn hộ.
Mai vẫn đứng đó.
Mỉm cười vẫy tay.
Nụ cười ấy không hề có sự trách móc.
Chính vì thế, nó khiến Thảo thấy lòng nặng trĩu.
Trên đường về, cô không bật nhạc như mọi khi.
Trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh người bạn thân đang ân cần gắp thức ăn cho mình.
Cô chợt nhận ra.
Nếu thật sự đánh mất tình bạn này, có lẽ cả đời cô sẽ không tìm lại được.
Ở nhà.
Hoàng đứng ngoài ban công rất lâu.
Mai bước đến.
Đưa cho anh một tách trà nóng.
"Anh uống đi."
Hoàng nhận lấy.
"Cảm ơn em."
Mai nhìn bầu trời đêm.
"Hôm nay vui nhỉ."
"Ừ."
"Em thấy lâu rồi nhà mình mới đông như vậy."
Hoàng không biết phải đáp thế nào.
Anh chỉ khẽ gật đầu.
Khi Mai vào phòng, Hoàng vẫn đứng yên.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh thấy khoảng lặng đáng sợ hơn mọi lời trách móc.
Nếu Mai nổi giận.
Có lẽ anh sẽ dễ đối diện hơn.
Nhưng sự bình tĩnh và tử tế của cô lại khiến anh nhìn rõ những thiếu sót của chính mình.
Hai ngày sau.
Thảo chủ động nhắn tin.
"Cậu có rảnh không? Mình muốn gặp."
Mai trả lời rất nhanh.
"Được."
Hai người hẹn nhau ở một quán cà phê quen thuộc.
Thảo đến trước.
Cô ngồi lặng nhìn ly nước trước mặt.
Khi Mai bước vào, Thảo đứng dậy.
Ánh mắt đỏ hoe.
Mai ngồi xuống.
Vẫn nở nụ cười nhẹ.
"Có chuyện gì thế?"
Thảo hít một hơi thật sâu.
"Có một chuyện... mình không muốn giấu cậu nữa."
Mai lặng im.
Cô nhìn bạn bằng ánh mắt bình thản.
Không hối thúc.
Cũng không ngắt lời.
Thảo khẽ siết chặt hai bàn tay.
Cô biết.
Chỉ vài phút nữa thôi, sự thật sẽ được nói ra.
Và từ giây phút ấy, cuộc đời của cả ba người sẽ bước sang một ngã rẽ hoàn toàn khác.

Nhận xét
Đăng nhận xét