CHƯƠNG 1: NGƯỜI EM TRAI KHIẾN CẢ NHÀ THẤT VỌNG
Ngày cha mất, tôi đứng lặng trước bàn thờ nhìn làn khói hương mỏng manh bay lên giữa căn nhà cũ kỹ.
Trong tiếng khóc của họ hàng, trong những lời động viên của hàng xóm, tôi chỉ cảm thấy một khoảng trống khổng lồ đang mở ra trước mắt.
Cha là trụ cột của gia đình.
Suốt nhiều năm, ông tần tảo làm việc để nuôi hai anh em tôi khôn lớn.
Thế nhưng khi ông nhắm mắt xuôi tay, điều khiến tôi đau lòng nhất không phải là gánh nặng kinh tế sắp đè lên vai mình.
Mà là hình ảnh đứa em trai đứng nép ở góc sân với mái tóc nhuộm vàng, chiếc áo nhăn nhúm và ánh mắt bất cần.
Tên nó là Tuấn.
Nhỏ hơn tôi năm tuổi.
Từ ngày học hết cấp ba, Tuấn không thi đại học.
Nó cũng chẳng học nghề.
Suốt ngày rong ruổi ngoài đường cùng đám bạn.
Hôm thì làm phụ hồ vài ngày.
Hôm thì chạy giao hàng.
Lúc lại nghỉ ngang mà chẳng có lý do gì rõ ràng.
Trong mắt tôi, nó là đứa em không có chí tiến thủ.
Mẹ nhiều lần khóc vì nó.
Tôi cũng nhiều lần nổi nóng.
Nhưng rồi đâu lại vào đấy.
Sau đám tang cha, mọi chi phí trong nhà đều dồn lên vai tôi.
Lương công nhân của tôi không cao.
Vợ tôi lúc đó vừa nghỉ việc để chăm con nhỏ.
Tiền học của con.
Tiền thuốc men của mẹ.
Tiền điện nước.
Tất cả như những tảng đá nặng nề đè lên ngực.
Có những đêm nằm nhìn trần nhà, tôi không ngủ nổi.
Tôi tính toán từng đồng trong đầu.
Rồi lại thở dài.
Trong khi đó, Tuấn vẫn đi sớm về khuya.
Có hôm nửa đêm mới về.
Có hôm sáng sớm đã đi.
Tôi chẳng buồn hỏi.
Bởi tôi tin rằng dù có hỏi, câu trả lời cũng chỉ là những công việc linh tinh không đâu vào đâu.
Một buổi tối, khi cả nhà đang ăn cơm, mẹ bất ngờ nói:
– Hôm nay thằng Tuấn đưa mẹ năm trăm nghìn.
Tôi ngẩng đầu lên.
Tuấn vẫn cúi mặt ăn cơm.
– Tiền đâu ra vậy?
Tôi hỏi.
– Con làm được thì đưa mẹ thôi.
Nó đáp ngắn gọn.
Tôi cười nhạt.
Năm trăm nghìn chẳng đáng là bao.
Tôi vẫn là người phải gánh phần lớn chi phí trong gia đình.
Vậy nên tôi không nghĩ nhiều.
Thời gian tiếp tục trôi.
Cuộc sống ngày càng khó khăn.
Xưởng nơi tôi làm việc cắt giảm nhân sự.
Thu nhập giảm đáng kể.
Nhiều tháng liền tôi phải vay mượn để xoay sở.
Áp lực khiến tôi trở nên cáu gắt.
Tôi thường xuyên khó chịu với mọi thứ.
Đặc biệt là với Tuấn.
Mỗi lần nhìn thấy nó ngồi ăn cơm, tôi lại nghĩ đến số tiền mình đang nợ.
Mỗi lần thấy nó đi ra ngoài, tôi lại nghĩ đến những trách nhiệm mà nó chưa từng gánh vác.
Trong suy nghĩ của tôi lúc đó, Tuấn là người vô tâm.
Là gánh nặng.
Là nỗi thất vọng lớn nhất của gia đình.
Một chiều cuối năm, tôi nhận được cuộc gọi từ trường học của con gái.
Con bé bị sốt cao.
Tôi vội vàng xin nghỉ làm để đưa con vào viện.
Tiền trong túi chỉ còn vài trăm nghìn.
Nhìn bảng chi phí khám chữa bệnh, tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Tôi gọi điện cho vài người bạn.
Ai cũng khó khăn.
Không ai giúp được.
Tôi đứng trước hành lang bệnh viện, lòng nặng trĩu.
Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy bất lực đến như vậy.
Đúng lúc đó, Tuấn xuất hiện.
Nó bước tới, lặng lẽ đặt vào tay tôi một phong bì.
– Anh cầm lấy.
Tôi mở ra.
Bên trong là ba triệu đồng.
Tôi ngạc nhiên nhìn em trai.
– Tiền đâu ra?
– Tiền em để dành.
– Để dành?
– Vâng.
Tôi nhìn nó thật lâu.
Nhưng rồi vẫn nghĩ có lẽ đó chỉ là số tiền ít ỏi nó gom góp được sau nhiều tháng.
Dù vậy, trong lòng tôi cũng dịu lại đôi chút.
Có lẽ tôi đã quá khắt khe.
Có lẽ nó vẫn còn biết nghĩ cho gia đình.
Nhưng tôi không ngờ rằng đó mới chỉ là khởi đầu.
Một sự thật lớn hơn rất nhiều đang chờ tôi phía trước.
Một sự thật khiến tôi phải xấu hổ khi nhớ lại những năm tháng mình đã đánh giá sai người em ruột của mình.
Nhận xét
Đăng nhận xét