Min menu

Pages

Bị mẹ chồng m-ắng là "người phụ nữ k-ém phúc" chỉ vì mãi chưa s/inh được cháu đí/ch tô/n, con dâu bị é/p ở nhà quán xuyến mọi việc trong khi cả gia đình vui vẻ đi dự tiệc. Nhưng khi họ trở về và mở cánh cửa bước vào nhà, sự thật đ/au lòn/g hiện ra trước mắt khiến tất cả c/hết lặng. Cú sốc ấy trở thành nỗi á/m ả/nh, khiến người mẹ chồng phải sống trong d/ằn vặ/t và â/n h/ận suốt quãng đời còn lại...TRUYỆN NGẮN

 

CHƯƠNG 1: NGƯỜI PHỤ NỮ "KÉM PHÚC"

Sáng đầu đông, bầu trời phủ một màu xám nhạt. Gió lùa qua khoảng sân nhỏ khiến những tàu lá chuối khẽ rung lên, phát ra những âm thanh xào xạc như tiếng thở dài của thời gian.

Lan đứng trước bồn nước sau nhà, đôi bàn tay đỏ ửng vì ngâm trong nước lạnh quá lâu. Chậu quần áo chất cao gần bằng nửa người cô, nhưng ánh mắt vẫn lặng lẽ, không một lời than phiền.

Căn nhà vốn không lớn, vậy mà mỗi ngày luôn có vô số việc cần làm. Từ nấu cơm, giặt giũ, quét dọn đến chăm sóc từng chậu cây trước hiên, tất cả gần như đều đặt lên vai Lan.

Cô kết hôn với Minh đã bốn năm.

Bốn năm ấy, điều khiến cô mệt mỏi nhất không phải công việc, mà là những lời nói tưởng như vô tình nhưng ngày nào cũng cứa vào lòng.

Mẹ chồng cô, bà Hạnh, vốn nổi tiếng là người nghiêm khắc.



Trong mắt bà, gia đình chỉ thật sự viên mãn khi có một đứa cháu trai nối dõi.

Điều ấy dần trở thành nỗi ám ảnh.

Mỗi lần hàng xóm bế cháu sang chơi, bà Hạnh lại nhìn Lan bằng ánh mắt đầy thất vọng.

Bà không lớn tiếng.

Nhưng những câu nói nhẹ nhàng ấy lại khiến người nghe đau hơn cả một lời trách móc.

"Người có phúc thì con cái đầy nhà."

"Có người vừa cưới đã có tin vui."

"Cũng có người... mãi chẳng thấy gì."

Lan chỉ biết cúi đầu.

Cô không muốn đáp lại.

Bởi cô hiểu, càng giải thích, khoảng cách giữa hai mẹ con càng lớn.

Thực ra, sau khi kết hôn một năm, hai vợ chồng đã cùng nhau đi kiểm tra sức khỏe.

Kết quả đều bình thường.

Bác sĩ chỉ khuyên cả hai giữ tinh thần thoải mái.

Nhưng bà Hạnh chưa từng hỏi đến điều đó.

Trong suy nghĩ của bà, việc chưa có con chỉ có thể xuất phát từ con dâu.

Minh nhiều lần đứng ra bênh vực vợ.

"Mẹ đừng gây áp lực nữa."

"Con và Lan đều đang cố gắng."

Bà Hạnh chỉ lắc đầu.

"Cố gắng mà bốn năm vẫn thế sao?"

"Con còn trẻ nên chưa hiểu."

"Đến khi nhìn bạn bè bế cháu nội, lúc ấy con mới biết tiếc."

Minh im lặng.

Anh không muốn cãi mẹ.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy Lan quay lưng lau nước mắt, lòng anh lại quặn thắt.

Lan chưa từng trách mẹ chồng.

Cô chỉ trách bản thân chưa đủ may mắn để mang đến niềm vui mà mọi người mong đợi.

Nhiều đêm, khi Minh đã ngủ, cô lặng lẽ mở điện thoại đọc từng bài viết về sức khỏe sinh sản.

Có hôm, cô ngồi đến gần sáng.

Chỉ mong tìm được một tia hy vọng nhỏ.

Thế nhưng, càng tìm hiểu, cô càng nhận ra có những điều không thể vội vàng.

Muốn có con, ngoài sức khỏe còn cần rất nhiều yếu tố.

Điều quan trọng nhất là sự bình yên trong tâm hồn.

Mà điều ấy, cô đã đánh mất từ lâu.

...

Một buổi chiều cuối tuần, bà Hạnh nhận được điện thoại từ người họ hàng.

Cuối tuần này sẽ tổ chức tiệc mừng thọ cho cụ trong dòng họ.

Bà vui vẻ chuẩn bị quần áo từ sớm.

Suốt mấy ngày liền, bà nhắc đi nhắc lại chuyện sẽ gặp đông đủ con cháu.

Lan cũng âm thầm chuẩn bị quà.

Cô cẩn thận gói từng hộp bánh, lau sạch chiếc giỏ quà rồi đặt ngay ngắn lên bàn.

Trong lòng cô vẫn hy vọng được đi cùng.

Dù biết sẽ có nhiều câu hỏi khiến mình khó xử, nhưng ít nhất cô vẫn muốn làm tròn bổn phận con dâu.

Tối hôm trước ngày đi.

Trong bữa cơm, bà Hạnh bất ngờ lên tiếng.

"Ngày mai con ở nhà."

Lan ngẩng lên.

"Dạ... mẹ nói con sao?"

Bà bình thản gắp thức ăn.

"Nhà còn bao nhiêu việc."

"Ai ở nhà trông?"

Lan khẽ mỉm cười.

"Con làm xong rồi đi sau cũng được."

Bà Hạnh đặt mạnh đôi đũa xuống.

"Không cần."

"Con ở nhà là được."

Không khí bữa cơm bỗng nặng nề.

Minh nhìn mẹ.

"Sao lại không cho Lan đi?"

Bà Hạnh đáp ngay.

"Tiệc mừng thọ là ngày vui."

"Người ta gặp nhau toàn hỏi chuyện con cháu."

"Đưa Lan đi chỉ khiến mọi người thêm bàn tán."

Lan cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

Cô cố giữ nụ cười.

"Dạ... con hiểu."

Nhưng trong lòng cô, từng lời nói như những hòn đá nặng nề rơi xuống.

Sau bữa cơm, Minh bước vào phòng.

Anh nắm lấy tay vợ.

"Mai anh ở nhà với em."

Lan vội lắc đầu.

"Không được."

"Mẹ sẽ buồn."

"Anh cứ đi."

"Em ổn."

Nói là ổn.

Nhưng chính cô cũng không tin điều mình vừa nói.

Đêm ấy, Lan gần như thức trắng.

Cô nhìn lên trần nhà.

Bóng chiếc quạt quay chậm in lên bức tường những vòng tròn lặng lẽ.

Cũng giống như cuộc sống của cô.

Ngày nào cũng lặp lại.

Không biết đến bao giờ mới có thể bước sang một trang mới.

...

Sáng hôm sau.

Cả nhà thức dậy rất sớm.

Bà Hạnh mặc bộ áo dài màu tím, nét mặt rạng rỡ.

Em gái Minh cũng diện chiếc váy mới.

Tiếng cười nói vang khắp sân.

Chỉ có Lan vẫn mặc bộ quần áo ở nhà quen thuộc.

Cô lặng lẽ bày bữa sáng.

Pha từng ly trà.

Xếp từng đôi giày ngay ngắn trước cửa.

Khi mọi người chuẩn bị lên xe, bà Hạnh quay lại nhìn Lan.

"Ở nhà nhớ lau bàn thờ."

"Chiều tưới cây."

"Dọn lại phòng khách."

"Đừng để khách bất ngờ ghé chơi."

Lan chỉ khẽ gật đầu.

"Dạ."

Chiếc xe dần khuất sau con ngõ.

Khoảng sân rộng bỗng trở nên yên ắng lạ thường.

Lan đứng rất lâu trước cổng.

Đến khi không còn nhìn thấy chiếc xe nữa, cô mới quay vào nhà.

Trong căn bếp, những chiếc bát còn sót lại sau bữa sáng vẫn chưa được rửa.

Cô xắn tay áo.

Lặng lẽ bắt đầu công việc.

Tiếng nước chảy đều đều.

Tiếng đồng hồ treo tường tích tắc.

Mọi âm thanh đều khiến căn nhà càng thêm trống trải.

Đến gần trưa.

Sau khi làm xong mọi việc, Lan ngồi xuống chiếc ghế gỗ trước hiên.

Lần đầu tiên sau rất nhiều tháng, cô cho phép mình nghỉ ngơi vài phút.

Ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua tán cây.

Một cơn gió thoảng qua mang theo hương hoa nhài.

Lan nhắm mắt.

Cô chợt nhớ đến mẹ ruột.

Nếu mẹ còn sống, có lẽ bà sẽ ôm cô vào lòng và nói rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn.

Chỉ nghĩ đến đó thôi, khóe mắt cô đã cay xè.

Đúng lúc ấy, điện thoại bất ngờ đổ chuông.

Đầu dây bên kia là bệnh viện nơi hai vợ chồng từng khám sức khỏe định kỳ.

Giọng nữ nhân viên nhẹ nhàng.

"Chị Lan phải không ạ?"

"Chúng tôi muốn mời chị đến nhận kết quả kiểm tra bổ sung mà lần trước chị thực hiện."

Lan hơi ngạc nhiên.

"Ngay hôm nay sao?"

"Dạ, nếu chị sắp xếp được thì càng tốt."

Cô nhìn đồng hồ.

Gia đình chắc còn vài tiếng nữa mới về.

Sau vài giây suy nghĩ, Lan quyết định thay quần áo rồi bắt xe đến bệnh viện.

Cô hoàn toàn không biết rằng, chuyến đi tưởng như rất bình thường ấy sẽ mở ra một bước ngoặt lớn trong cuộc đời.

Cũng chính từ buổi chiều hôm đó, một sự thật được cất giấu suốt nhiều năm sẽ dần hé lộ, khiến tất cả những người từng vô tình làm tổn thương cô phải nhìn lại chính mình.

CHƯƠNG 2: SỰ THẬT SAU CÁNH CỬA

Lan bước xuống xe trước cổng bệnh viện khi đồng hồ vừa điểm một giờ chiều.

Cô đứng lặng vài giây trước tòa nhà quen thuộc. Nơi này từng chứng kiến biết bao lần cô ôm hy vọng rồi lặng lẽ trở về trong nỗi thất vọng, nhưng hôm nay trong lòng cô lại có một cảm giác rất khác, vừa thấp thỏm vừa khó gọi thành tên.

Cô hít một hơi thật sâu rồi bước vào.

Hành lang vẫn đông người như mọi ngày. Tiếng bước chân, tiếng gọi tên bệnh nhân, tiếng xe đẩy lăn trên nền gạch hòa vào nhau tạo nên một bầu không khí tất bật.

Lan ngồi chờ trước phòng khám.

Đôi bàn tay cô siết chặt chiếc túi xách đến mức những khớp ngón tay trắng bệch. Cô không dám nghĩ quá nhiều, chỉ sợ nếu hy vọng thêm một lần nữa thì nỗi buồn sẽ càng lớn hơn.

Ít phút sau, cánh cửa mở ra.

Một nữ bác sĩ mỉm cười gọi tên cô.

"Chị Lan, mời chị vào."

Lan khẽ gật đầu.

Cô bước từng bước chậm rãi.

Bác sĩ mở hồ sơ rồi nhìn cô bằng ánh mắt đầy thiện cảm.

"Trước tiên, chị đừng quá căng thẳng."

Lan khẽ nuốt nước bọt.

"Dạ..."

Bác sĩ mỉm cười.

"Xin chúc mừng chị."

"Kết quả xét nghiệm lần này cho thấy chị đang mang thai ở những tuần đầu."

Lan tưởng mình nghe nhầm.

Cô mở to mắt.

"...Thật... thật sao bác sĩ?"

Bác sĩ gật đầu.

"Đúng vậy."

"Các chỉ số đều rất khả quan."

"Chỉ cần nghỉ ngơi hợp lý, giữ tinh thần thoải mái và tái khám đúng hẹn."

Lan đưa tay che miệng.

Nước mắt bất giác rơi xuống.

Suốt bốn năm qua, cô đã từng tưởng tượng đến khoảnh khắc này không biết bao nhiêu lần.

Nhưng khi nó thật sự đến, cô lại không biết phải diễn tả cảm xúc của mình bằng lời.

Đó không chỉ là niềm vui.

Mà còn là sự giải tỏa của biết bao tủi thân đã âm thầm chất chứa.

Bác sĩ đưa cho cô tấm ảnh siêu âm đầu tiên.

Trên đó chỉ là một hình ảnh nhỏ bé.

Nhưng với Lan, đó là điều quý giá nhất trên đời.

Cô nâng niu tờ giấy như đang ôm cả một phép màu.

Trước khi ra về, bác sĩ còn dặn dò rất kỹ.

"Thời gian đầu thai kỳ rất quan trọng."

"Không nên làm việc nặng."

"Cần có người thân chăm sóc."

Lan khẽ mỉm cười.

"Dạ, cảm ơn bác sĩ."

Rời bệnh viện, cô đứng dưới bóng cây trước cổng thật lâu.

Những tia nắng đầu giờ chiều xuyên qua tán lá, rơi xuống tấm ảnh siêu âm trên tay.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô cảm thấy bầu trời hôm nay trong xanh đến lạ.

Lan định gọi điện cho Minh.

Ngón tay cô vừa chạm vào màn hình thì lại dừng lại.

Cô muốn tự mình báo tin cho chồng.

Muốn nhìn thấy ánh mắt hạnh phúc của anh khi biết mình sắp trở thành cha.

Nghĩ đến đó, cô bất giác mỉm cười.

Trên đường về, Lan ghé qua cửa hàng mua một đôi tất trẻ em nhỏ xíu.

Màu trắng.

Mềm mại.

Cô nâng niu món quà nhỏ trong tay, tưởng tượng đến ngày cả gia đình cùng mỉm cười đón một thành viên mới.

Trong lòng cô không còn chút oán trách nào.

Ngay cả những lời nặng nề mẹ chồng từng nói cũng dường như nhẹ đi rất nhiều.

Cô chỉ mong từ nay mọi người sẽ thật sự là một gia đình.

...

Trong khi đó, bữa tiệc mừng thọ diễn ra rất náo nhiệt.

Con cháu quây quần đông đủ.

Tiếng cười nói rộn ràng khắp căn nhà.

Nhưng bà Hạnh vẫn không tránh khỏi những câu hỏi quen thuộc.

"Mẹ Minh chưa có cháu nội à?"

"Cưới lâu rồi mà."

"Sao chưa thấy tin vui?"

Mỗi câu hỏi như một mũi kim nhỏ.

Bà Hạnh chỉ cười gượng.

"Chắc còn chờ duyên."

Bà cố giữ vẻ bình tĩnh.

Nhưng trong lòng lại dấy lên cảm giác khó chịu.

Bà nghĩ nếu Lan có mặt, chắc mọi người sẽ càng hỏi nhiều hơn.

Vậy nên việc để con dâu ở nhà là quyết định đúng.

Ít nhất bà vẫn tin như thế.

...

Chiều muộn.

Tiệc kết thúc.

Cả gia đình trở về.

Trên xe, Minh liên tục nhìn điện thoại.

Anh đã gọi cho Lan mấy lần nhưng không thấy cô bắt máy.

Có lẽ lúc ấy Lan đang ở bệnh viện nên để điện thoại trong túi.

Minh bắt đầu thấy lo.

"Hay mình về nhanh hơn đi mẹ."

Bà Hạnh xua tay.

"Ở nhà có việc gì đâu."

"Có khi nó đang ngủ."

Chiếc xe dừng trước cổng.

Mọi người bước xuống.

Điều đầu tiên khiến họ ngạc nhiên là cánh cổng vẫn khép hờ.

Đèn trong nhà đã bật sáng.

Nhưng không có tiếng bước chân.

Minh gọi lớn.

"Lan!"

Không ai đáp.

Anh bước nhanh vào phòng khách.

Căn nhà sạch sẽ như mọi khi.

Trên bàn vẫn còn bình hoa buổi sáng.

Mọi thứ ngăn nắp đến lạ.

Bà Hạnh chợt thấy trên bàn có một phong bì màu trắng.

Bên cạnh là một chiếc hộp quà nhỏ.

Trên hộp có dòng chữ viết tay rất nắn nót.

"Dành cho gia đình."

Tim bà bất giác đập nhanh hơn.

Minh mở hộp trước.

Bên trong là đôi tất trẻ em nhỏ xíu.

Cả nhà nhìn nhau.

Không ai hiểu chuyện gì.

Bên dưới là tấm ảnh siêu âm.

Minh run run cầm lên.

Đôi mắt anh đỏ hoe.

Anh gần như không nói thành lời.

"...Lan... có em bé rồi..."

Căn phòng bỗng im phăng phắc.

Bà Hạnh sững sờ.

Đôi tay bà khẽ run.

Mọi âm thanh dường như biến mất.

Bà nhìn tấm ảnh siêu âm rất lâu.

Nước mắt bất giác lăn xuống.

Trong đầu bà chợt hiện lên từng lời mình đã nói với Lan suốt bốn năm qua.

Từng câu.

Từng chữ.

Như những nhát cắt cứ lặp đi lặp lại.

Đúng lúc ấy, Minh mở phong bì.

Bên trong chỉ có một tờ giấy.

Nét chữ của Lan vẫn dịu dàng như mọi ngày.

"Mẹ, nếu mẹ đọc được những dòng này thì chắc mọi người đã về.

Hôm nay con nhận được món quà lớn nhất cuộc đời.

Con đã định chờ cả nhà về để báo tin.

Con còn mua một đôi tất nhỏ, muốn chính tay đưa cho mẹ đầu tiên.

Con chỉ mong mẹ sẽ mỉm cười.

Bao năm qua, con chưa từng giận mẹ.

Con hiểu mẹ chỉ mong gia đình có thêm tiếng trẻ thơ.

Con cũng mong điều đó như mẹ.

Nếu sau này em bé ra đời, con hy vọng sẽ được nhìn thấy bà nội ôm cháu bằng tất cả yêu thương.

Con tin, khi ấy mọi hiểu lầm sẽ ở lại phía sau."

Đọc đến đây, bà Hạnh bật khóc.

Đó không phải tiếng khóc vì buồn.

Mà là tiếng khóc của sự day dứt.

Người con dâu mà bà nhiều lần làm tổn thương vẫn chỉ nghĩ đến hạnh phúc của gia đình.

Không một lời trách móc.

Không một câu oán giận.

Chỉ có sự bao dung.

Bà ôm chặt lá thư vào lòng.

Giọng bà nghẹn lại.

"Mẹ... có lỗi với con..."

Đúng lúc ấy, tiếng mở cổng vang lên.

Lan bước vào.

Trên tay cô là túi thuốc và vài loại vitamin bác sĩ vừa kê.

Cô khựng lại khi thấy cả gia đình đều đứng giữa phòng khách.

Không khí yên lặng đến lạ.

Minh chạy đến ôm chầm lấy vợ.

Anh nghẹn ngào.

"Em... sao không nghe điện thoại?"

Lan mỉm cười.

"Em muốn tạo bất ngờ."

Bà Hạnh chậm rãi bước tới.

Đôi mắt bà đã đỏ hoe.

Bà nhìn Lan rất lâu.

Rồi bất ngờ nắm lấy hai bàn tay con dâu.

Lần đầu tiên sau bốn năm làm dâu, bà cúi đầu trước cô.

Giọng bà run run.

"Mẹ... xin lỗi..."

Lan bối rối.

Cô vội đỡ mẹ chồng.

"Không sao đâu mẹ."

Nhưng bà Hạnh vẫn không ngẩng lên.

Trong lòng bà hiểu rằng, có những lời xin lỗi chỉ là khởi đầu.

Để hàn gắn những vết thương đã tồn tại suốt nhiều năm, bà sẽ cần cả phần đời còn lại để bù đắp.

NỘI DUNG TRONG CÂU CHUYỆN MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ , THAM KHẢO ,HƯ CẤU, ĐƯỢC TẠO BỞI AI.

Nhận xét