CHƯƠNG 1: NHỮNG ĐỒNG TIỀN GỬI VỀ TỪ PHƯƠNG XA
Minh đứng lặng trước cửa sổ căn phòng trọ nhỏ nơi thành phố, lặng nhìn dòng xe hối hả phía dưới. Đã gần tám năm kể từ ngày anh rời quê, mang theo chiếc ba lô cũ và lời dặn của mẹ rằng chỉ cần sống tử tế, bà ở quê thế nào cũng được.
Thế nhưng, Minh chưa từng làm theo lời dặn ấy.
Điều anh quan tâm nhất luôn là sức khỏe của mẹ.
Ba mất sớm vì bạo bệnh.
Ngày tiễn ba, mẹ chỉ lặng lẽ ôm hai anh em vào lòng rồi nói rằng từ nay mọi khó khăn bà sẽ gánh.
Hình ảnh người phụ nữ gầy gò gánh từng bao lúa, thức khuya dậy sớm để nuôi các con ăn học chưa bao giờ phai trong ký ức của Minh.
Đó cũng là lý do khiến anh quyết tâm rời quê.
Anh muốn kiếm thật nhiều tiền.
Anh muốn mẹ có cuộc sống đỡ vất vả hơn.
Những năm đầu nơi đất khách chẳng hề dễ dàng.
Ban ngày Minh làm trong xưởng cơ khí.
Tối đến, anh lại nhận thêm việc giao hàng.
Có hôm trở về phòng trọ khi đồng hồ đã gần nửa đêm.
Đôi bàn tay đầy những vết chai.
Bờ vai lúc nào cũng mỏi nhừ.
Nhưng mỗi lần nhìn tấm ảnh mẹ đặt cạnh đầu giường, anh lại mỉm cười.
Cuối tháng nào cũng vậy.
Việc đầu tiên sau khi nhận lương là Minh chuyển gần hết số tiền về quê.
Anh chỉ giữ lại vừa đủ để chi tiêu.
Mỗi lần gọi điện, mẹ đều nói sức khỏe đã khá hơn.
Giọng bà luôn nhẹ nhàng.
"Con đừng gửi nhiều nữa."
"Mẹ vẫn ổn."
Nhưng Minh không tin.
Anh biết mẹ chỉ sợ con trai cực khổ.
Thế nên số tiền gửi về ngày một nhiều hơn.
Một buổi tối, em gái anh là Hương gọi điện.
"Anh."
"Mẹ hôm nay lại phải lên bệnh viện khám."
Minh lo lắng.
"Bác sĩ nói sao?"
Hương đáp rất nhanh.
"Không có gì nghiêm trọng."
"Chỉ cần uống thuốc đều."
Minh thở phào.
Ngay sáng hôm sau, anh chuyển thêm một khoản tiền.
Kèm theo dòng nhắn:
"Mẹ nhớ mua thuốc đầy đủ nhé."
Vài phút sau, mẹ gọi lại.
"Con giữ tiền mà lo cho bản thân."
Minh cười.
"Con khỏe."
"Mẹ khỏe là con yên tâm."
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Rồi mẹ chỉ khẽ đáp.
"Ừ."
Thời gian trôi nhanh.
Tám năm.
Số tiền Minh gửi về đã là một khoản không nhỏ.
Anh chưa từng ghi chép.
Cũng chưa từng tính toán.
Với anh, miễn mẹ được chữa bệnh thì bao nhiêu cũng xứng đáng.
Đồng nghiệp nhiều lần khuyên.
"Cậu cũng nên để dành cho mình."
Minh chỉ cười.
"Tiền có thể kiếm lại."
"Nhưng thời gian bên cha mẹ thì không."
Câu nói ấy khiến ai cũng lặng người.
Một ngày cuối năm.
Minh bất ngờ nhận được cuộc gọi từ bác Tư, người hàng xóm sống cạnh nhà.
Giọng bác đầy ngập ngừng.
"Bao giờ con về quê?"
Minh đáp.
"Chắc Tết."
Bác Tư im lặng vài giây rồi nói.
"Nếu được..."
"Con nên về sớm."
Minh chợt thấy bất an.
"Có chuyện gì với mẹ cháu sao?"
Bác vội đáp.
"Không."
"Chỉ là..."
Bác định nói rồi lại thôi.
"Thôi."
"Con cứ về rồi biết."
Cuộc gọi kết thúc.
Nhưng trong lòng Minh bắt đầu dấy lên vô số câu hỏi.
Đêm ấy, anh gần như không ngủ.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh xin nghỉ phép dài ngày.
Anh muốn tạo bất ngờ cho mẹ.
Anh không báo trước.
Chuyến xe khách lăn bánh từ sáng sớm.
Suốt quãng đường, Minh cứ nghĩ đến cảnh mẹ sẽ mừng thế nào khi thấy con trai trở về.
Anh còn chuẩn bị sẵn chiếc khăn len và chiếc máy đo huyết áp mới mua.
Đó là món quà anh đã dành dụm nhiều tháng.
Chiều hôm sau.
Xe dừng ở đầu làng.
Khung cảnh quê hương vẫn bình yên như trong ký ức.
Con đường đất đã được đổ bê tông.
Hàng tre đầu ngõ vẫn rì rào trong gió.
Minh kéo vali bước thật nhanh.
Nhưng khi còn cách nhà vài chục mét.
Anh bất ngờ khựng lại.
Từ xa, anh nhìn thấy mẹ.
Bà đang xách một chiếc giỏ nhỏ.
Đi bên cạnh là một cậu bé khoảng tám tuổi.
Hai bà cháu vừa đi vừa cười rất vui vẻ.
Điều khiến Minh ngạc nhiên là cậu bé liên tục gọi mẹ anh bằng hai tiếng:
"Bà nội."
Minh đứng sững.
Gia đình anh chỉ có hai anh em.
Hương vẫn chưa lập gia đình.
Vậy cậu bé ấy là ai?
Chưa kịp bước tới.
Một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi từ trong sân bước ra.
Cô mỉm cười đón cậu bé.
"Mau vào ăn cơm."
Mẹ anh cũng cười rất hiền.
Khung cảnh ấy giống hệt một gia đình đã sống cùng nhau từ rất lâu.
Minh bỗng thấy lòng mình dâng lên cảm giác khó tả.
Anh bước chậm lại.
Đúng lúc ấy, bác Tư đi ngang qua.
Nhìn thấy Minh, bác giật mình.
"Con về thật rồi."
Minh khẽ gật đầu.
"Bác."
"Gia đình kia là ai vậy?"
Bác Tư nhìn về phía ngôi nhà rồi thở dài.
"Có những chuyện..."
"Chắc đến lúc con nên biết."
Nghe câu nói ấy, tim Minh chợt nặng trĩu.
Anh nhìn lại ngôi nhà thân thuộc.
Trong đầu liên tục hiện lên một suy nghĩ.
Bao năm qua, số tiền mình gửi về thực sự đã được dùng để chữa bệnh cho mẹ.
Hay còn có một sự thật khác mà anh chưa từng biết đến?
Ánh hoàng hôn dần buông xuống mái ngói cũ.
Minh siết chặt quai vali.
Một linh cảm mơ hồ cho anh biết rằng, chuyến trở về lần này sẽ không chỉ là cuộc đoàn tụ sau nhiều năm xa quê.
Mà còn là khởi đầu của một bí mật khiến anh phải nhìn lại tất cả những gì mình từng tin tưởng suốt gần một thập kỷ.
Nhận xét
Đăng nhận xét