Min menu

Pages

Bao Năm Tằn Tiện Gử:i Tiền Về Quê Mong Mẹ Có Điều Kiện Chữ:a Bệ:nh, Đến Khi Biết Phần Lớn Số Tiền Lại Rơi Vào Tay Một Người Không Ngờ Tới, Tôi Lặ:ng Người...TRUYỆN NGẮN

 

CHƯƠNG 1: NHỮNG ĐỒNG TIỀN GỬI VỀ TỪ PHƯƠNG XA

Minh đứng lặng trước cửa sổ căn phòng trọ nhỏ nơi thành phố, lặng nhìn dòng xe hối hả phía dưới. Đã gần tám năm kể từ ngày anh rời quê, mang theo chiếc ba lô cũ và lời dặn của mẹ rằng chỉ cần sống tử tế, bà ở quê thế nào cũng được.

Thế nhưng, Minh chưa từng làm theo lời dặn ấy.

Điều anh quan tâm nhất luôn là sức khỏe của mẹ.





Ba mất sớm vì bạo bệnh.

Ngày tiễn ba, mẹ chỉ lặng lẽ ôm hai anh em vào lòng rồi nói rằng từ nay mọi khó khăn bà sẽ gánh.

Hình ảnh người phụ nữ gầy gò gánh từng bao lúa, thức khuya dậy sớm để nuôi các con ăn học chưa bao giờ phai trong ký ức của Minh.

Đó cũng là lý do khiến anh quyết tâm rời quê.

Anh muốn kiếm thật nhiều tiền.

Anh muốn mẹ có cuộc sống đỡ vất vả hơn.

Những năm đầu nơi đất khách chẳng hề dễ dàng.

Ban ngày Minh làm trong xưởng cơ khí.

Tối đến, anh lại nhận thêm việc giao hàng.

Có hôm trở về phòng trọ khi đồng hồ đã gần nửa đêm.

Đôi bàn tay đầy những vết chai.

Bờ vai lúc nào cũng mỏi nhừ.

Nhưng mỗi lần nhìn tấm ảnh mẹ đặt cạnh đầu giường, anh lại mỉm cười.

Cuối tháng nào cũng vậy.

Việc đầu tiên sau khi nhận lương là Minh chuyển gần hết số tiền về quê.

Anh chỉ giữ lại vừa đủ để chi tiêu.

Mỗi lần gọi điện, mẹ đều nói sức khỏe đã khá hơn.

Giọng bà luôn nhẹ nhàng.

"Con đừng gửi nhiều nữa."

"Mẹ vẫn ổn."

Nhưng Minh không tin.

Anh biết mẹ chỉ sợ con trai cực khổ.

Thế nên số tiền gửi về ngày một nhiều hơn.

Một buổi tối, em gái anh là Hương gọi điện.

"Anh."

"Mẹ hôm nay lại phải lên bệnh viện khám."

Minh lo lắng.

"Bác sĩ nói sao?"

Hương đáp rất nhanh.

"Không có gì nghiêm trọng."

"Chỉ cần uống thuốc đều."

Minh thở phào.

Ngay sáng hôm sau, anh chuyển thêm một khoản tiền.

Kèm theo dòng nhắn:

"Mẹ nhớ mua thuốc đầy đủ nhé."

Vài phút sau, mẹ gọi lại.

"Con giữ tiền mà lo cho bản thân."

Minh cười.

"Con khỏe."

"Mẹ khỏe là con yên tâm."

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Rồi mẹ chỉ khẽ đáp.

"Ừ."

Thời gian trôi nhanh.

Tám năm.

Số tiền Minh gửi về đã là một khoản không nhỏ.

Anh chưa từng ghi chép.

Cũng chưa từng tính toán.

Với anh, miễn mẹ được chữa bệnh thì bao nhiêu cũng xứng đáng.

Đồng nghiệp nhiều lần khuyên.

"Cậu cũng nên để dành cho mình."

Minh chỉ cười.

"Tiền có thể kiếm lại."

"Nhưng thời gian bên cha mẹ thì không."

Câu nói ấy khiến ai cũng lặng người.

Một ngày cuối năm.

Minh bất ngờ nhận được cuộc gọi từ bác Tư, người hàng xóm sống cạnh nhà.

Giọng bác đầy ngập ngừng.

"Bao giờ con về quê?"

Minh đáp.

"Chắc Tết."

Bác Tư im lặng vài giây rồi nói.

"Nếu được..."

"Con nên về sớm."

Minh chợt thấy bất an.

"Có chuyện gì với mẹ cháu sao?"

Bác vội đáp.

"Không."

"Chỉ là..."

Bác định nói rồi lại thôi.

"Thôi."

"Con cứ về rồi biết."

Cuộc gọi kết thúc.

Nhưng trong lòng Minh bắt đầu dấy lên vô số câu hỏi.

Đêm ấy, anh gần như không ngủ.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh xin nghỉ phép dài ngày.

Anh muốn tạo bất ngờ cho mẹ.

Anh không báo trước.

Chuyến xe khách lăn bánh từ sáng sớm.

Suốt quãng đường, Minh cứ nghĩ đến cảnh mẹ sẽ mừng thế nào khi thấy con trai trở về.

Anh còn chuẩn bị sẵn chiếc khăn len và chiếc máy đo huyết áp mới mua.

Đó là món quà anh đã dành dụm nhiều tháng.

Chiều hôm sau.

Xe dừng ở đầu làng.

Khung cảnh quê hương vẫn bình yên như trong ký ức.

Con đường đất đã được đổ bê tông.

Hàng tre đầu ngõ vẫn rì rào trong gió.

Minh kéo vali bước thật nhanh.

Nhưng khi còn cách nhà vài chục mét.

Anh bất ngờ khựng lại.

Từ xa, anh nhìn thấy mẹ.

Bà đang xách một chiếc giỏ nhỏ.

Đi bên cạnh là một cậu bé khoảng tám tuổi.

Hai bà cháu vừa đi vừa cười rất vui vẻ.

Điều khiến Minh ngạc nhiên là cậu bé liên tục gọi mẹ anh bằng hai tiếng:

"Bà nội."

Minh đứng sững.

Gia đình anh chỉ có hai anh em.

Hương vẫn chưa lập gia đình.

Vậy cậu bé ấy là ai?

Chưa kịp bước tới.

Một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi từ trong sân bước ra.

Cô mỉm cười đón cậu bé.

"Mau vào ăn cơm."

Mẹ anh cũng cười rất hiền.

Khung cảnh ấy giống hệt một gia đình đã sống cùng nhau từ rất lâu.

Minh bỗng thấy lòng mình dâng lên cảm giác khó tả.

Anh bước chậm lại.

Đúng lúc ấy, bác Tư đi ngang qua.

Nhìn thấy Minh, bác giật mình.

"Con về thật rồi."

Minh khẽ gật đầu.

"Bác."

"Gia đình kia là ai vậy?"

Bác Tư nhìn về phía ngôi nhà rồi thở dài.

"Có những chuyện..."

"Chắc đến lúc con nên biết."

Nghe câu nói ấy, tim Minh chợt nặng trĩu.

Anh nhìn lại ngôi nhà thân thuộc.

Trong đầu liên tục hiện lên một suy nghĩ.

Bao năm qua, số tiền mình gửi về thực sự đã được dùng để chữa bệnh cho mẹ.

Hay còn có một sự thật khác mà anh chưa từng biết đến?

Ánh hoàng hôn dần buông xuống mái ngói cũ.

Minh siết chặt quai vali.

Một linh cảm mơ hồ cho anh biết rằng, chuyến trở về lần này sẽ không chỉ là cuộc đoàn tụ sau nhiều năm xa quê.

Mà còn là khởi đầu của một bí mật khiến anh phải nhìn lại tất cả những gì mình từng tin tưởng suốt gần một thập kỷ.

CHƯƠNG 2: NGƯỜI NHẬN PHẦN LỚN SỐ TIỀN KHIẾN TÔI KHÔNG THỂ NGỜ TỚI

Minh đứng lặng trước cổng nhà.

Chiếc vali vẫn nằm yên dưới chân, nhưng trong lòng anh lúc này nặng trĩu bởi hàng loạt câu hỏi chưa có lời giải.

Người phụ nữ lạ và cậu bé vừa bước vào sân.

Mẹ anh dịu dàng xoa đầu đứa trẻ, nụ cười hiền hậu hiện rõ trên gương mặt đã nhiều nếp nhăn.

Khung cảnh ấy khiến Minh vừa thấy ấm áp, vừa thấy khó hiểu.

Nghe tiếng mở cổng, mẹ quay lại.

Bà sững người.

Đôi mắt đỏ lên ngay lập tức.

"Minh..."

Bà bước thật nhanh tới ôm lấy con trai.

Đôi bàn tay gầy guộc run run siết lấy vai anh.

"Con về sao không báo trước?"

Minh cố mỉm cười.

"Con muốn tạo bất ngờ."

Mẹ anh đưa tay lau nước mắt.

"Về là tốt rồi."

"Mẹ nhớ con lắm."

Nhìn mái tóc mẹ bạc đi nhiều, lòng Minh chợt dịu lại.

Mọi nghi ngờ anh tạm gác sang một bên.

Anh chỉ muốn mẹ vui trong ngày gặp lại.

Đúng lúc ấy, cậu bé chạy tới.

"Bà nội, ai vậy?"

Mẹ khẽ xoa đầu cậu.

"Đây là bác Minh."

Đứa bé lễ phép cúi đầu.

"Cháu chào bác."

Minh mỉm cười đáp lại, nhưng trong lòng vẫn không ngừng băn khoăn.

Người phụ nữ đứng phía sau cũng nhẹ nhàng lên tiếng.

"Anh mới về chắc mệt lắm."

"Tôi vào chuẩn bị thêm cơm."

Cô nói rất tự nhiên.

Như thể đã sống trong căn nhà này từ lâu.

Bữa cơm tối hôm ấy có đủ mọi người.

Nhưng Minh ăn rất ít.

Anh nhiều lần định hỏi.

Rồi lại thôi.

Anh không muốn ngày đoàn tụ trở nên nặng nề.

Sau bữa ăn, Hương kéo anh ra hiên nhà.

Hai anh em ngồi dưới gốc cau quen thuộc.

Minh nhìn em gái.

"Hương."

"Người phụ nữ đó là ai?"

Hương khẽ thở dài.

"Đó là chị Thu."

"Còn cậu bé là bé Bin."

Minh nhíu mày.

"Họ là người thân sao?"

Hương lắc đầu.

"Không."

"Cách đây hơn năm năm."

"Chị Thu đưa con về quê."

"Cuộc sống lúc ấy rất khó khăn."

"Mẹ thương hai mẹ con nên cho ở nhờ."

Minh càng khó hiểu.

"Ở nhờ?"

"Vậy sao thằng bé gọi mẹ là bà nội?"

Hương mỉm cười.

"Vì mẹ bảo."

"Cứ coi đây là nhà."

"Nếu gọi bà thì sẽ đỡ tủi thân."

Nghe đến đó, Minh thấy lòng mình dịu lại đôi chút.

Nhưng một câu hỏi khác lập tức xuất hiện.

"Thế còn tiền anh gửi về?"

Hương im lặng.

Ánh mắt cô chợt chùng xuống.

"Anh..."

"Có chuyện này em giấu anh rất lâu."

Minh nhìn em gái.

"Cứ nói thật."

Hương cúi đầu.

"Phần lớn số tiền anh gửi..."

"Mẹ không dùng cho mình."

Nghe đến đó, tim Minh đập mạnh.

Anh cố giữ bình tĩnh.

"Vậy dùng vào việc gì?"

Hương khẽ đáp.

"Mẹ dùng để lo cho chị Thu và bé Bin."

Không gian như lặng đi.

Minh ngồi bất động.

Bao năm nay.

Anh luôn nghĩ từng đồng tiền đều dành cho việc chữa bệnh của mẹ.

Không ngờ phần lớn lại được dùng vào một việc hoàn toàn khác.

Trong đầu anh hiện lên những ngày làm việc quên ăn quên ngủ.

Những ca tăng ca kéo dài đến nửa đêm.

Những lần anh từ chối mua cho mình một chiếc áo mới chỉ để có thêm tiền gửi về.

Tất cả ký ức ấy khiến lòng anh nặng trĩu.

Anh đứng dậy.

Bước thật chậm về phía sân.

Mẹ vẫn đang rửa bát.

Dáng người gầy gò dưới ánh đèn vàng càng khiến bà trông nhỏ bé.

Minh khẽ gọi.

"Mẹ."

Bà quay lại.

"Sao con chưa nghỉ?"

Minh nhìn mẹ rất lâu.

Rồi nhẹ nhàng hỏi.

"Mẹ."

"Tiền con gửi..."

"Có phải mẹ đã dành phần lớn cho chị Thu?"

Đôi bàn tay đang rửa bát của bà khựng lại.

Chiếc bát trên tay cũng dừng giữa dòng nước.

Bà không trả lời ngay.

Một lúc sau mới chậm rãi gật đầu.

"Đúng."

Minh cố giữ giọng bình tĩnh.

"Sao mẹ không nói với con?"

Bà lau khô tay.

Ngồi xuống chiếc ghế gỗ.

Ánh mắt đầy áy náy.

"Mẹ sợ con không đồng ý."

Minh khẽ hỏi.

"Con cần biết lý do."

Bà nhìn về căn phòng nơi bé Bin đã ngủ.

Đôi mắt bà ánh lên sự thương cảm.

"Cách đây năm năm."

"Một đêm mưa rất lớn."

"Chị Thu bế con đến gõ cửa."

"Hai mẹ con chẳng còn nơi nào để đi."

"Mẹ chỉ định cho ở vài hôm."

"Nhưng rồi..."

Bà dừng lại.

Giọng nói nghẹn đi.

"Thằng bé đau ốm liên tục."

"Mẹ không nỡ."

Minh vẫn im lặng.

Mẹ tiếp tục.

"Chị Thu xin đi làm khắp nơi."

"Nhưng vừa chăm con vừa kiếm việc rất khó."

"Mẹ nghĩ."

"Nếu mình giúp được chút nào thì giúp."

Minh khẽ hỏi.

"Nhưng số tiền ấy là con gửi để mẹ chữa bệnh."

Bà mỉm cười hiền.

"Bệnh của mẹ."

"Chỉ cần uống thuốc đều."

"Còn họ."

"Lúc ấy cần hơn."

Nghe đến đó.

Minh bỗng thấy sống mũi cay cay.

Nhưng trong lòng anh vẫn còn một nút thắt.

Nếu chỉ giúp đỡ.

Vì sao lại cần đến gần như toàn bộ số tiền?

Đúng lúc ấy.

Bác Tư từ ngoài cổng bước vào.

Biết Minh đã về, bác mang ít trái cây sang thăm.

Nghe câu chuyện, bác khẽ nói.

"Con trách mẹ cũng phải."

"Nhưng..."

"Có một chuyện mẹ con vẫn chưa kể."

Minh quay sang.

"Chuyện gì vậy bác?"

Bác nhìn mẹ anh.

Rồi chậm rãi nói.

"Thật ra."

"Người mà mẹ con dành nhiều tiền giúp nhất..."

"Không phải chị Thu."

"Mà là một người khác."

Nghe đến đây.

Minh sững sờ.

Anh ngẩng lên nhìn bác.

Trong lòng dâng lên cảm giác khó tả.

Nếu không phải chị Thu.

Vậy suốt bao năm qua.

Ai mới là người nhận phần lớn số tiền mà anh đã chắt chiu gửi về?

Câu trả lời ấy.

Chỉ ít giờ sau.

Sẽ khiến Minh xúc động đến mức không thể cầm được nước mắt.

CHƯƠNG 3: SỰ THẬT KHIẾN TÔI LẶNG NGƯỜI VÀ NỤ CƯỜI TRỞ LẠI MÁI NHÀ

Đêm hôm ấy, Minh gần như không chợp mắt.

Tiếng côn trùng ngoài vườn vẫn rả rích như bao năm trước, nhưng trong lòng anh lại chất chứa biết bao suy nghĩ.

Câu nói của bác Tư cứ lặp đi lặp lại trong đầu.

"Người nhận phần lớn số tiền không phải chị Thu..."

Minh nhìn sang căn phòng của mẹ vẫn còn le lói ánh đèn.

Anh biết mẹ cũng chưa ngủ.

Có lẽ bà đang chuẩn bị tinh thần để kể hết sự thật đã giấu suốt nhiều năm.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng vừa len qua hàng cau trước sân, mẹ nhẹ nhàng gọi Minh.

"Con theo mẹ một lát."

Hai mẹ con chậm rãi đi bộ ra đầu làng.

Con đường đất ngày nào giờ đã được trải bê tông, nhưng hàng tre và cánh đồng lúa vẫn thân thuộc như trong ký ức.

Đi được một đoạn, mẹ dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ mới được sửa sang.

Sân nhà sạch sẽ, trước hiên có vài chậu hoa đang nở.

Tiếng trẻ con đọc bài vang lên từ bên trong.

Minh ngạc nhiên.

"Mẹ đưa con đến đây làm gì?"

Mẹ khẽ mỉm cười.

"Con vào rồi sẽ hiểu."

Vừa bước vào sân, một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi chống nạng đi ra.

Thấy mẹ Minh, ông liền nở nụ cười hiền hậu.

"Chị đến rồi à."

Ánh mắt ông dừng lại trên Minh.

"Đây là..."

Mẹ nhẹ nhàng giới thiệu.

"Đây là Minh, con trai tôi."

Người đàn ông xúc động bắt tay anh.

"Cảm ơn cháu."

Minh càng bối rối.

"Cháu... có làm gì đâu ạ?"

Đúng lúc ấy, từ trong nhà, ba đứa trẻ chạy ùa ra.

Các em đồng thanh lễ phép chào mẹ anh.

"Bà ơi!"

Rồi quay sang cúi đầu chào Minh.

Khung cảnh ấy khiến anh càng khó hiểu.

Sau khi mọi người ngồi xuống, mẹ mới chậm rãi kể.

Năm năm trước, trong một lần lên bệnh viện tái khám, bà tình cờ gặp người đàn ông này.

Ông tên Lâm.

Vợ mất sớm.

Một mình nuôi ba cháu nhỏ là con của người em trai đã qua đời.

Không may, trong một lần lao động, ông gặp tai nạn nên mất khả năng làm những công việc nặng.

Cuộc sống của bốn ông cháu rơi vào bế tắc.

Ngày ấy, các cháu nhiều lần đứng trước nguy cơ phải nghỉ học vì không đủ điều kiện.

Mẹ Minh kể đến đây thì dừng lại.

Giọng bà nhỏ dần.

"Mẹ không đành lòng."

Minh lặng im.

Người đàn ông tên Lâm khẽ nói tiếp.

"Chị ấy chưa bao giờ đưa tiền cho tôi một lần."

"Từng khoản đều được dùng để đóng học phí, mua sách, mua bảo hiểm và sửa lại căn nhà dột nát."

"Mọi thứ đều có hóa đơn rõ ràng."

Ông chậm rãi mở chiếc tủ gỗ cũ.

Lấy ra một chiếc hộp được giữ gìn cẩn thận.

Bên trong là từng xấp giấy tờ được sắp ngay ngắn.

Biên lai học phí.

Hóa đơn thuốc.

Hóa đơn sửa mái nhà.

Danh sách các khoản chi.

Mỗi tờ giấy đều được mẹ Minh ghi chú cẩn thận phía sau.

Minh cầm từng tờ lên.

Đôi tay anh run nhẹ.

Không có khoản nào dùng cho việc hưởng thụ cá nhân.

Tất cả đều dành để giúp những người đang thật sự cần một cơ hội.

Anh quay sang nhìn mẹ.

"Mẹ..."

"Sao mẹ không nói với con?"

Bà mỉm cười hiền hậu.

"Mẹ sợ."

"Nếu con biết."

"Con sẽ không gửi tiền nữa."

Minh khẽ lắc đầu.

"Không."

"Con chỉ buồn."

"Vì mẹ luôn giấu con."

Bà cúi đầu.

"Mẹ xin lỗi."

"Mẹ chỉ nghĩ..."

"Con đã vất vả quá nhiều."

"Mẹ không muốn con phải bận lòng thêm."

Người đàn ông tên Lâm bất ngờ đứng dậy.

Ông cúi đầu thật sâu trước Minh.

"Nhờ những đồng tiền ấy."

"Cả ba đứa nhỏ đều được tiếp tục đến trường."

"Một mình tôi sẽ không bao giờ làm được."

Minh vội bước tới đỡ ông.

"Chú đừng làm vậy."

"Là mẹ cháu giúp."

Ba đứa trẻ cũng chạy tới.

Đứa lớn nhất đưa cho Minh một cuốn sổ.

"Bác xem đi."

Đó là quyển nhật ký nhỏ.

Trang đầu tiên được viết bằng nét chữ còn non nớt:

"Lớn lên con muốn trở thành người có ích để giúp lại những người đã giúp gia đình con."

Đọc đến đó, Minh không cầm được nước mắt.

Anh nhớ lại biết bao đêm thức trắng nơi xưởng làm việc.

Ngày ấy, anh chỉ nghĩ tiền mình gửi về là để chữa bệnh cho mẹ.

Không ngờ, những đồng tiền ấy còn âm thầm thắp sáng tương lai của nhiều đứa trẻ.

Trên đường trở về, Minh đi rất chậm.

Anh nhìn mẹ.

"Mẹ."

"Con xin lỗi."

"Con đã nghĩ sai."

Bà khẽ nắm tay con trai.

"Mẹ cũng có lỗi."

"Mẹ nên nói thật với con sớm hơn."

Minh mỉm cười.

"Từ giờ."

"Mình không giấu nhau nữa."

Mẹ gật đầu.

Ánh mắt bà ánh lên niềm vui.

Ít ngày sau, Minh quyết định ở lại quê thêm một thời gian.

Anh sửa lại căn nhà cũ.

Đưa mẹ đi khám sức khỏe đầy đủ.

Kết quả cho thấy bệnh của bà đã được kiểm soát khá tốt nhờ duy trì việc điều trị đều đặn.

Điều khiến Minh yên tâm nhất là mẹ vẫn luôn giữ gìn sức khỏe như lời anh dặn.

Anh cũng đến thăm gia đình chú Lâm thường xuyên hơn.

Thay vì chỉ gửi tiền, anh hướng dẫn chú cách trồng thêm cây ăn quả và kết nối với một hợp tác xã để có đầu ra ổn định.

Anh còn giúp các cháu có thêm sách vở và một chiếc máy tính cũ để học tập.

Vài tháng sau, cuộc sống của gia đình chú Lâm dần ổn định.

Chị Thu cũng tìm được công việc phù hợp.

Hai mẹ con chuyển đến căn nhà thuê gần nơi làm việc, nhưng cuối tuần vẫn thường ghé thăm mẹ Minh.

Cậu bé Bin vẫn vui vẻ gọi bà bằng hai tiếng "bà nội".

Mỗi lần nghe vậy, cả sân nhà lại rộn ràng tiếng cười.

Một buổi chiều, cả gia đình quây quần bên mâm cơm.

Minh rót chén trà rồi nhìn mẹ thật lâu.

Anh nhẹ nhàng nói:

"Con từng nghĩ giá trị của đồng tiền nằm ở số lượng."

"Bây giờ con mới hiểu."

"Điều quý giá nhất là nó đã đến đúng nơi, đúng lúc."

Mẹ nhìn con trai, ánh mắt đầy tự hào.

Bà chậm rãi đáp:

"Tiền có thể giúp con người vượt qua khó khăn."

"Nhưng chỉ lòng nhân hậu mới khiến sự giúp đỡ ấy có ý nghĩa lâu dài."

Ngoài sân, tiếng trẻ nhỏ cười đùa vang lên trong ánh hoàng hôn.

Minh lặng lẽ mỉm cười.

Anh hiểu rằng, suốt bao năm qua, những đồng tiền mình gửi về không chỉ chăm lo cho mẹ.

Chúng còn trở thành những hạt mầm của hy vọng, âm thầm giúp nhiều cuộc đời có thêm cơ hội bước tiếp.

Và đó chính là món quà ý nghĩa nhất mà anh chưa từng ngờ tới....NỘI DUNG TRONG CÂU CHUYỆN MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ , THAM KHẢO ,HƯ CẤU, ĐƯỢC TẠO BỞI AI.


Nhận xét