Min menu

Pages

Mẹ Chồng Đ:uổi Tôi Về Nhà Ngoại Chỉ Vì Bát Canh Hơi Mặn. Nhưng Ngay Sau Đó, Con Gà Và Đĩa Xôi Tôi Đặt Trước Cửa Đã Kéo Theo Một Sự Thật Khiến Cả Dòng Họ Chồng Ch:ết Lặ:ng...

 CHƯƠNG 1

BÁT CANH MẶN VÀ NGÀY TÔI BỊ ĐƯA VỀ NHÀ NGOẠI

Ngày tôi về làm dâu nhà chồng, ai cũng nói tôi may mắn.

Chồng tôi là Minh, một người đàn ông hiền lành, chịu khó. Gia đình anh có căn nhà khang trang giữa thị trấn, bố mẹ đều được nhiều người kính trọng.

Nhưng chỉ có tôi mới hiểu, sống trong căn nhà ấy chưa bao giờ là điều dễ dàng.




Mẹ chồng tôi, bà Lan, là người phụ nữ rất coi trọng nề nếp. Từ cách quét nhà, nấu ăn cho đến lời ăn tiếng nói, mọi thứ đều phải theo ý bà.

Những ngày đầu làm dâu, tôi luôn tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn.

Tôi dậy từ năm giờ sáng.

Tôi chuẩn bị bữa sáng.

Tôi giặt giũ, dọn dẹp.

Tôi cố gắng trở thành người con dâu mà bà mong muốn.

Nhưng dường như mọi nỗ lực ấy vẫn chưa đủ.

Trong mắt bà, tôi luôn có khuyết điểm.

Khi thì tôi thái rau chưa đẹp.

Khi thì tôi gấp quần áo chưa đúng.

Có hôm bà chỉ vào nồi cơm rồi nói:

— Con gái thời nay cái gì cũng học, mỗi việc nội trợ lại làm không xong.

Tôi chỉ biết im lặng.

Không phải vì tôi yếu đuối.

Mà vì tôi không muốn làm chồng khó xử.

Minh đi làm từ sáng đến tối.

Anh luôn cố gắng cân bằng giữa mẹ và vợ.

Tôi hiểu điều đó.

Vì thế tôi chọn nhẫn nhịn.

Mọi chuyện tưởng như sẽ tiếp tục như vậy nếu không có bữa cơm hôm ấy.

Hôm đó là ngày giỗ bên nội.

Họ hàng đến rất đông.

Từ sáng sớm, tôi đã tất bật trong bếp.

Nào là sơ chế thực phẩm.

Nào là nấu nướng.

Nào là dọn dẹp.

Một mình tôi xoay như chong chóng.

Đến gần trưa, trong lúc vội vàng, tôi nêm nếm nồi canh.

Tôi đã thử lại.

Vị vừa phải.

Nhưng khi thức ăn được bưng lên bàn, một người cô họ bất ngờ nói:

— Hình như canh hơi đậm vị.

Câu nói ấy như mồi lửa rơi vào đống rơm khô.

Mẹ chồng lập tức đặt mạnh đôi đũa xuống bàn.

Bà nhìn tôi bằng ánh mắt đầy khó chịu.

— Một việc đơn giản như nấu canh cũng làm không xong.

Cả bàn ăn im lặng.

Tôi cúi đầu.

Má nóng ran.

Cảm giác xấu hổ khiến cổ họng nghẹn lại.

Tôi khẽ nói:

— Con xin lỗi, chắc lúc nấu con sơ suất.

Nhưng lời xin lỗi ấy không làm bà dịu đi.

Ngược lại, bà càng bực bội hơn.

— Sơ suất một lần là được rồi. Đằng này hết lần này tới lần khác.

Những người ngồi quanh bắt đầu nhìn nhau.

Không khí trở nên nặng nề.

Tôi cảm thấy tim mình thắt lại.

Tôi chỉ muốn bữa cơm kết thúc thật nhanh.

Nhưng mọi chuyện chưa dừng ở đó.

Ngay sau khi khách ra về, bà Lan gọi tôi vào phòng khách.

Giọng bà lạnh tanh.

— Con thu dọn đồ đạc đi.

Tôi ngơ ngác.

— Dạ?

— Về nhà ngoại vài hôm để suy nghĩ lại cách làm dâu.

Tôi chết lặng.

Tôi không ngờ chỉ vì một bát canh mà mọi chuyện lại đi xa đến vậy.

Minh nghe thấy liền bước tới.

Anh cố gắng khuyên mẹ.

Nhưng bà kiên quyết.

— Nếu còn coi tôi là mẹ thì đừng can thiệp.

Tôi nhìn chồng.

Anh nhìn tôi.

Trong mắt anh là sự bất lực.

Khoảnh khắc ấy khiến lòng tôi đau hơn bất cứ lời trách móc nào.

Cuối cùng, tôi lặng lẽ thu xếp ít quần áo.

Không khóc.

Không cãi.

Không thanh minh.

Chỉ là trong lòng tôi có cảm giác rất buồn.

Buồn vì những cố gắng suốt hai năm qua dường như chưa từng được ghi nhận.

Chiều hôm đó, bà Lan tự mình đưa tôi về nhà ngoại.

Con đường quen thuộc bỗng trở nên dài hơn bao giờ hết.

Gió thổi qua những hàng cây ven đường.

Tôi ngồi phía sau xe, nhìn cảnh vật lùi dần.

Nước mắt lặng lẽ rơi.

Nhưng tôi nhanh chóng lau đi.

Tôi không muốn mẹ mình nhìn thấy bộ dạng ấy.

Khi xe dừng trước cổng, mẹ tôi ngạc nhiên.

Bà chưa kịp hỏi chuyện thì mẹ chồng đã nói:

— Cháu nó cần về nghỉ ngơi vài hôm.

Nói xong, bà quay đi.

Không một lời giải thích.

Không một lời hỏi han.

Tối hôm đó, tôi nằm trong căn phòng cũ của mình.

Mọi thứ vẫn như ngày tôi chưa lấy chồng.

Nhưng cảm xúc thì đã khác.

Tôi không còn là cô gái vô tư năm nào.

Tôi đã là một người vợ.

Một người con dâu.

Và lúc này, tôi cảm thấy mình như người thất bại.

Đúng lúc ấy, mẹ bước vào.

Bà ngồi cạnh giường.

Nhẹ nhàng nắm tay tôi.

— Có chuyện gì phải không con?

Nghe câu hỏi ấy, nước mắt tôi cuối cùng cũng không kìm được nữa.

Tôi bật khóc.

Khóc như trút hết những tủi thân đã dồn nén bấy lâu.

Mẹ không hỏi thêm.

Bà chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh.

Như khi tôi còn nhỏ.

Như thể dù ngoài kia có chuyện gì xảy ra, nơi này vẫn luôn là mái nhà bình yên nhất.

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, tôi thấy mẹ đang chuẩn bị một con gà luộc và một đĩa xôi.

Tôi ngạc nhiên hỏi.

— Mẹ làm để cúng à?

Mẹ nhìn tôi rồi khẽ thở dài.

— Có những chuyện con chưa biết.

— Chuyện liên quan đến gia đình chồng con.

Tôi ngẩn người.

Trong lòng bỗng xuất hiện một cảm giác bất an kỳ lạ.

Và tôi không hề biết rằng chính con gà và đĩa xôi ấy sắp mở ra một bí mật được chôn giấu suốt hơn ba mươi năm...

CHƯƠNG 2

CON GÀ, ĐĨA XÔI VÀ BÍ MẬT BỊ CHÔN GIẤU

Tôi nhìn con gà luộc vàng óng cùng đĩa xôi còn bốc hơi nghi ngút mà lòng đầy thắc mắc.

Mẹ tôi ngồi lặng bên bàn, ánh mắt xa xăm như đang nhớ lại một câu chuyện đã rất lâu không nhắc đến.

Tôi khẽ hỏi:

— Mẹ định nói với con chuyện gì vậy?

Mẹ không trả lời ngay.

Bà rót một chén trà rồi đặt trước mặt tôi.

Đôi bàn tay gầy gầy của bà khẽ run.

Tôi chưa từng thấy mẹ căng thẳng như vậy.

Một lúc lâu sau, bà mới lên tiếng.

— Con có biết vì sao năm xưa mẹ lại chuyển về quê ngoại sinh sống không?

Tôi lắc đầu.

Từ nhỏ đến lớn, tôi chỉ biết bố mất sớm.

Mẹ một mình nuôi tôi trưởng thành.

Những chuyện trước đó, bà rất ít khi nhắc tới.

Mẹ nhìn ra khoảng sân đầy nắng.

Giọng bà nhỏ dần.

— Ba mươi năm trước, mẹ từng làm việc ở thị trấn nơi gia đình chồng con đang sống.

Tôi im lặng lắng nghe.

— Khi đó mẹ có một người bạn rất thân.

Người ấy từng giúp đỡ mẹ rất nhiều.

Nhưng rồi xảy ra một biến cố khiến cả hai mất liên lạc.

Nói đến đây, ánh mắt mẹ thoáng buồn.

Tôi cảm nhận được trong câu chuyện ấy còn rất nhiều điều chưa nói hết.

Bà đứng dậy, mở chiếc tủ gỗ cũ trong phòng.

Từ đáy tủ, bà lấy ra một chiếc hộp đã ngả màu theo thời gian.

Bên trong là vài tấm ảnh cũ.

Tôi cầm lên xem.

Tim tôi bỗng đập mạnh.

Trong một bức ảnh đã ố vàng, tôi nhận ra một người.

Đó chính là bố chồng tôi.

Ông Hùng.

Tôi sững người.

— Sao bố chồng con lại có trong ảnh của mẹ?

Mẹ khẽ thở dài.

— Vì người bạn năm xưa của mẹ chính là ông ấy.

Tôi ngạc nhiên đến mức không nói nên lời.

Bấy lâu nay, tôi sống trong gia đình ấy mà hoàn toàn không biết giữa mẹ mình và bố chồng từng quen biết nhau.

Mẹ tiếp tục kể.

Ngày ấy, ông Hùng chỉ là một chàng trai nghèo.

Ông sống chân thành, tốt bụng và thường giúp đỡ mọi người.

Trong những lúc khó khăn nhất, ông từng nhiều lần giúp mẹ tôi vượt qua biến cố.

Sau này, mỗi người có cuộc sống riêng.

Mẹ tôi lập gia đình.

Ông Hùng cũng kết hôn.

Mọi liên lạc dần mất đi theo năm tháng.

Nhưng có một chuyện mà suốt ba mươi năm qua, ông chưa từng nói với ai.

Tôi chăm chú nhìn mẹ.

— Chuyện gì vậy mẹ?

Bà mở chiếc hộp lần nữa.

Lần này là một phong bì cũ.

Bên trong có vài tờ giấy.

Tôi đọc lướt qua rồi bất ngờ ngẩng đầu.

Đó là giấy vay tiền.

Ba mươi năm trước.

Người đứng tên vay là bố tôi.

Người cho vay là ông Hùng.

Số tiền khi ấy rất lớn.

Lớn đến mức có thể khiến một gia đình lâm vào khó khăn.

Mẹ nói:

— Khi bố con mắc bệnh nặng, gia đình mình không còn gì để bán.

Chính ông Hùng đã đưa toàn bộ số tiền tích góp cho bố con chữa bệnh.

Tôi lặng người.

Mắt cay cay.

Tôi chưa từng nghe mẹ kể chuyện này.

— Nhưng rồi bố con không qua khỏi.

Mẹ tiếp tục.

— Sau đó mẹ muốn trả lại tiền, nhưng ông ấy không nhận.

— Ông ấy nói hãy giữ lại để nuôi con.

Nước mắt tôi chực trào.

Tôi không ngờ người mà tôi gọi là bố chồng lại từng âm thầm giúp gia đình mình nhiều đến vậy.

Mẹ nhìn con gà và đĩa xôi.

— Hôm nay là ngày giỗ của ông ngoại con.

Ngày xưa mỗi năm, ông Hùng đều mang xôi gà sang thắp hương.

Đó là lời hứa giữa hai người bạn.

— Nhưng hơn hai mươi năm nay không còn nữa.

Tôi bất giác hiểu ra điều gì đó.

Có lẽ mẹ muốn tôi mang lễ vật ấy sang nhà chồng.

Không phải để trách móc ai.

Mà để nhắc lại một ân tình cũ.

Chiều hôm đó, tôi ôm con gà và đĩa xôi quay lại nhà chồng.

Bầu trời phủ một màu xám nhạt.

Gió đầu mùa thổi qua làm lòng tôi nặng trĩu.

Khi bước đến cổng, tôi thấy gia đình chồng đang có mặt đầy đủ.

Mẹ chồng vừa nhìn thấy tôi đã cau mày.

Nhưng tôi không nói gì.

Tôi nhẹ nhàng đặt con gà và đĩa xôi trước sân.

Sau đó quay sang bố chồng.

— Bố còn nhớ món lễ này không?

Ông Hùng đang uống trà bỗng khựng lại.

Chiếc chén trên tay rung nhẹ.

Ánh mắt ông dừng lại thật lâu trên đĩa xôi.

Rồi chuyển sang nhìn tôi.

Khi tôi nhắc đến tên mẹ mình, khuôn mặt ông lập tức tái đi vì xúc động.

Cả sân nhà im phăng phắc.

Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Riêng bố chồng tôi đứng bất động.

Đôi mắt ông đỏ hoe.

Một lúc sau, ông ngồi xuống chiếc ghế đá.

Giọng nghẹn lại.

— Vậy ra... cô ấy vẫn còn nhớ.

Khoảnh khắc ấy, cả họ hàng đều ngơ ngác.

Mẹ chồng tôi cũng sững sờ.

Bà chưa từng nghe ông kể câu chuyện này.

Càng chưa từng biết người con dâu mà bà luôn xem thường lại chính là con gái của gia đình năm xưa.

Ông Hùng kể lại toàn bộ câu chuyện.

Không khí trong sân dần lắng xuống.

Nhiều người cúi đầu xúc động.

Riêng mẹ chồng tôi ngồi im.

Khuôn mặt dần chuyển từ ngạc nhiên sang day dứt.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, bà nhận ra mình đã cư xử quá khắt khe.

Và sự thật ấy khiến bà không biết phải đối diện với tôi thế nào.

CHƯƠNG 3

LỜI XIN LỖI MUỘN MÀNG VÀ MÁI NHÀ ĐOÀN VIÊN

Tối hôm đó, căn nhà trở nên yên tĩnh lạ thường.

Không ai còn tâm trạng trò chuyện như mọi khi.

Mỗi người đều đang suy nghĩ về câu chuyện vừa được hé lộ.

Tôi ngồi một mình ngoài hiên.

Ánh đèn vàng hắt xuống khoảng sân quen thuộc.

Tiếng côn trùng vang lên giữa màn đêm khiến lòng người càng thêm trầm lắng.

Tôi nhớ lại quãng thời gian làm dâu.

Nhớ những lần cố gắng nhưng không được công nhận.

Nhớ những đêm âm thầm lau nước mắt.

Nhớ cả cảm giác tủi thân khi bị đưa về nhà ngoại chỉ vì một lỗi nhỏ.

Tôi đã từng nghĩ mình không thuộc về nơi này.

Từng nghĩ có lẽ mình sẽ không bao giờ được yêu thương.

Nhưng giờ đây, mọi cảm xúc ấy dường như đang dần tan ra.

Một lúc sau, có tiếng bước chân phía sau.

Tôi quay lại.

Là mẹ chồng.

Bà đứng đó rất lâu.

Như muốn nói điều gì nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.

Cuối cùng bà ngồi xuống cạnh tôi.

Đó là lần đầu tiên kể từ ngày tôi về làm dâu, bà chủ động ngồi cạnh tôi như vậy.

Bà nhìn khoảng sân trước mặt.

Giọng khàn đi.

— Mẹ xin lỗi.

Tôi bất ngờ.

Bà cúi đầu.

— Mẹ đã quá nghiêm khắc.

— Có nhiều lúc mẹ chỉ nhìn vào thiếu sót mà quên mất những điều con đã cố gắng.

Nghe những lời ấy, lòng tôi bỗng nghẹn lại.

Tôi biết để một người như bà nói ra câu xin lỗi không hề dễ dàng.

Khóe mắt bà đỏ lên.

— Hôm đưa con về nhà ngoại, mẹ nghĩ mình đang dạy con.

— Nhưng thật ra mẹ đã làm con tổn thương.

Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt.

Lần đầu tiên tôi thấy bà không còn là người mẹ chồng nghiêm khắc.

Mà chỉ là một người mẹ đang hối hận.

Tôi khẽ nắm lấy tay bà.

— Con không giận mẹ.

Bà ngước nhìn tôi.

Ánh mắt đầy bất ngờ.

Tôi mỉm cười.

— Vì con biết mẹ cũng luôn mong gia đình được tốt đẹp.

Nước mắt bà rơi xuống.

Khoảnh khắc ấy, mọi khoảng cách giữa chúng tôi như được xóa nhòa.

Những ngày sau đó, không khí trong gia đình thay đổi rất nhiều.

Mẹ chồng không còn soi xét từng việc nhỏ.

Bà bắt đầu hỏi han tôi nhiều hơn.

Có hôm bà còn tự tay nấu món tôi thích.

Những hành động giản dị ấy khiến tôi cảm nhận được sự chân thành.

Bố chồng cũng thường kể lại những câu chuyện năm xưa.

Ông nhiều lần nhắc đến mẹ tôi bằng sự trân trọng.

Rồi một ngày cuối tuần, ông đề nghị:

— Hay mời thông gia sang dùng bữa cơm nhé.

Đó là lần đầu tiên ông chủ động đưa ra lời mời ấy.

Mẹ chồng gật đầu ngay.

Khi mẹ tôi bước vào nhà, bà Lan đích thân ra cổng đón.

Hai người phụ nữ nhìn nhau.

Không còn sự xa cách.

Không còn những định kiến vô hình.

Chỉ còn sự chân thành.

Bữa cơm hôm ấy rất đầm ấm.

Tiếng cười vang khắp căn nhà.

Tôi ngồi giữa những người thân yêu.

Trong lòng dâng lên cảm giác bình yên mà đã lâu lắm rồi tôi mới cảm nhận được.

Bố chồng nâng chén trà.

Ông mỉm cười.

— Cuộc đời đôi khi thật kỳ lạ.

— Một ân tình từ ba mươi năm trước lại đưa hai gia đình trở thành người một nhà.

Mọi người đều gật đầu.

Tôi nhìn sang chồng.

Anh đang mỉm cười với tôi.

Ánh mắt ấy khiến tim tôi ấm lại.

Tôi hiểu rằng hạnh phúc không phải là một cuộc sống hoàn hảo.

Mà là khi những người trong gia đình biết lắng nghe, biết thấu hiểu và biết trân trọng nhau.

Ngoài sân, nắng chiều dịu dàng trải xuống.

Gió khẽ lay những tán lá.

Tiếng cười vẫn vang lên trong căn nhà nhỏ.

Còn tôi, người từng bị đưa về nhà ngoại chỉ vì một bát canh hơi đậm vị, cuối cùng đã tìm lại được vị ngọt của tình thân.

Một vị ngọt giản dị nhưng đủ để sưởi ấm cả một quãng đời dài phía trước.

HẾT.

Nhận xét