Min menu

Pages

Mẹ Chồng C/ố Tìn/h Gi:ao Cho Con Dâu Vỏn Vẹn 50 Nghìn Để Lo Tiệc Tiếp Đãi 10 Vị Khách, Tưởng Phen Này Sẽ Bị B/ẽ Mặt Trước Mọi Người. Nào Ngờ Cô Con Dâu Bình Tĩnh Xoay Chuyển Tình Thế, Màn Đáp Trả Khéo Léo Khiến Cả Bàn Tiệc Sữ:ng S:ờ, Mẹ Chồng Chỉ Biết Im Lặng Vì Quá X:ấu H:ổ...

 CHƯƠNG 1

NĂM MƯƠI NGHÌN CHO MƯỜI VỊ KHÁCH

Tiếng quạt trần quay đều đều trong căn nhà nhỏ giữa trưa hè oi ả.

Lan đứng trong bếp, đôi tay vẫn thoăn thoắt nhặt rau nhưng tâm trí lại đang nghĩ đến khoản tiền học thêm của con trai tháng tới.

Cuộc sống của cô và chồng không dư dả.

Anh Hùng, chồng cô, làm công nhân tại một xưởng cơ khí. Công việc ổn định nhưng thu nhập chỉ vừa đủ trang trải sinh hoạt.

Lan nhận may đồ tại nhà.

Có ngày khách đông, cô kiếm được vài trăm nghìn.



Có tuần vắng khách, thu nhập gần như bằng không.

Dù vậy, cô chưa từng than trách.

Điều khiến cô mệt mỏi nhất không phải chuyện tiền bạc.

Mà là cách mẹ chồng luôn nhìn cô bằng ánh mắt khắt khe.

Bà Thu vốn là người kỹ tính.

Từ ngày Lan về làm dâu, bà hiếm khi khen con dâu lấy một câu.

Dù Lan chăm chỉ, hiền lành và luôn cố gắng vun vén gia đình.

Trong mắt bà Thu, con dâu làm gì cũng chưa đủ tốt.

Hôm ấy là sáng thứ bảy.

Lan vừa dọn dẹp nhà cửa xong thì nghe tiếng mẹ chồng gọi.

– Lan đâu rồi?

– Dạ, con đây mẹ.

Lan bước ra phòng khách.

Bà Thu đang ngồi trên ghế, tay cầm chiếc ví cũ.

Bên cạnh là danh sách những người họ hàng sẽ đến dùng bữa vào chiều hôm đó.

Bà đặt tờ giấy xuống bàn.

– Chiều nay có mười khách tới ăn cơm.

Lan gật đầu.

– Dạ con biết rồi ạ.

Cô nghĩ mẹ chồng sẽ đưa tiền đi chợ như mọi lần.

Nhưng điều xảy ra sau đó khiến cô sững người.

Bà Thu rút từ ví ra một tờ tiền rồi đặt xuống bàn.

– Đây.

Lan nhìn xuống.

Là tờ năm mươi nghìn.

Cô tưởng mình nhìn nhầm.

– Mẹ... đây là tiền đi chợ ạ?

– Đúng rồi.

– Nhưng chiều nay có mười khách...

Bà Thu nhấp ngụm trà.

– Thì sao?

– Năm mươi nghìn chắc không đủ đâu mẹ.

Bà Thu nhếch môi.

– Người giỏi quán xuyến thì bao nhiêu cũng làm được.

– Con vẫn thường nghe mọi người khen con đảm đang lắm mà.

Câu nói ấy nhẹ nhàng.

Nhưng Lan cảm nhận rõ sự thử thách bên trong.

Cô đứng im vài giây.

Trong lòng chợt dâng lên cảm giác chạnh lòng.

Mười người khách.

Năm mươi nghìn.

Đó gần như là điều không thể.

Nhưng cô không muốn tranh cãi.

Càng giải thích, mẹ chồng càng nghĩ cô chống đối.

Lan cầm tờ tiền lên.

– Dạ, con hiểu rồi.

Cô quay vào bếp.

Bước chân chậm hơn thường ngày.

Nỗi tủi thân len lỏi trong lòng.

Có những lúc cô tự hỏi mình đã làm gì sai.

Vì sao cố gắng nhiều năm như vậy vẫn không nhận được sự tin tưởng.

Buổi trưa.

Lan ngồi trước chiếc bàn nhỏ trong bếp.

Tờ năm mươi nghìn vẫn nằm trước mặt.

Cô nhìn nó rất lâu.

Ngoài sân, tiếng trẻ con nô đùa vang lên.

Trong nhà, mọi thứ yên ắng đến lạ.

Lan thở dài.

Nếu chỉ nghĩ cho bản thân, cô có thể mặc kệ.

Nhưng chiều nay còn có khách.

Danh dự gia đình không chỉ là của riêng mẹ chồng.

Mà còn là của chồng cô.

Của các con cô.

Cô không muốn ai phải ngượng ngùng.

Đúng lúc ấy, điện thoại reo.

Là chồng cô gọi.

– Em đang làm gì thế?

Nghe giọng chồng, Lan thấy lòng dịu lại.

Cô kể sơ qua chuyện mẹ chồng đưa năm mươi nghìn.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

– Mẹ lại làm khó em rồi.

Lan cười nhẹ.

– Không sao đâu anh.

– Hay anh chuyển tiền về?

Lan lắc đầu dù biết chồng không nhìn thấy.

– Anh cứ làm việc đi.

– Em sẽ nghĩ cách.

Sau cuộc gọi.

Lan ngồi thêm một lúc.

Rồi bất chợt nhớ tới khu vườn nhỏ phía sau nhà.

Gia đình cô vẫn trồng ít rau sạch.

Mấy luống cải xanh đang rất tốt.

Góc vườn còn có ít đậu bắp.

Vài quả bầu vừa hái được sáng nay.

Ý nghĩ lóe lên trong đầu.

Cô lập tức đứng dậy.

Ánh mắt sáng hơn lúc nãy.

Chiều đến.

Lan mang một giỏ rau ra chợ.

Cô không mua thêm thực phẩm.

Ngược lại, cô bán bớt một phần rau sạch tự trồng.

Mấy cô bán hàng quen nhanh chóng mua hết.

Chỉ hơn nửa tiếng.

Lan đã có thêm một khoản nhỏ.

Không nhiều.

Nhưng đủ để tính toán tiếp.

Trên đường về, cô ghé nhà chị Hạnh hàng xóm.

Chị Hạnh có ao cá.

Thấy Lan ngập ngừng, chị cười.

– Có chuyện gì vậy?

Nghe Lan kể, chị bật cười.

– Em đúng là hiền quá.

Rồi chị đưa cho Lan hai con cá lớn.

– Chị để giá tượng trưng thôi.

– Khi nào có tiền trả cũng được.

Lan xúc động.

– Em cảm ơn chị.

Tối nay, cô nhất định sẽ làm một bữa cơm thật tử tế.

Không phải để chứng minh điều gì.

Mà vì cô muốn giữ sự ấm áp cho gia đình.

Khi mặt trời dần ngả xuống.

Gian bếp bắt đầu sáng đèn.

Lan một mình tất bật chuẩn bị.

Mồ hôi lấm tấm trên trán.

Nhưng đôi mắt cô không còn vẻ buồn bã như buổi sáng.

Cô tập trung vào từng món ăn.

Từng công việc nhỏ.

Như thể đang đặt hết tâm huyết của mình vào đó.

Ngoài phòng khách.

Bà Thu liếc nhìn đồng hồ.

Khóe môi khẽ nhếch lên.

Trong suy nghĩ của bà.

Có lẽ bữa cơm hôm nay sẽ trở thành một bài học đáng nhớ dành cho con dâu.

Nhưng bà không hề biết rằng.

Trong căn bếp nhỏ kia.

Lan đang âm thầm chuẩn bị một điều khiến tất cả mọi người phải bất ngờ.

CHƯƠNG 2

BỮA CƠM KHIẾN CẢ BÀN TIỆC BẤT NGỜ

Chiều muộn.

Những tia nắng cuối ngày hắt xuống khoảng sân trước nhà.

Từng vị khách lần lượt bước vào cổng với tiếng cười nói rôm rả.

Bà Thu mặc bộ quần áo đẹp nhất, liên tục ra đón khách.

Trong lòng bà vẫn mang một cảm giác khó tả.

Bà tò mò muốn xem Lan sẽ xoay xở thế nào với số tiền ít ỏi ấy.

Mấy người họ hàng ngồi kín phòng khách.

Ai cũng hỏi thăm sức khỏe, công việc và chuyện học hành của các cháu.

Không khí ban đầu khá vui vẻ.

Nhưng thỉnh thoảng bà Thu vẫn đưa mắt nhìn về phía bếp.

Trong suy nghĩ của bà, chỉ cần bữa cơm sơ sài một chút thôi, Lan sẽ trở thành đề tài để mọi người bàn tán.

Bên trong gian bếp.

Lan vẫn đang cẩn thận sắp xếp từng món ăn.

Cô lau sạch mép đĩa, chỉnh lại vị trí từng bát canh, từng đĩa rau.

Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, cô luôn tin rằng sự chân thành có thể bù đắp những thiếu thốn vật chất.

Tiếng gọi vang lên từ phòng khách.

– Đến giờ ăn rồi!

Lan hít sâu một hơi.

Rồi bắt đầu bê những món ăn đầu tiên ra bàn.

Cả căn phòng dần yên lặng.

Mọi ánh mắt đều hướng về mâm cơm.

Đĩa cá hấp nóng hổi được đặt xuống trước.

Tiếp theo là bát canh rau xanh mát mắt.

Rồi món đậu sốt thơm lừng.

Đĩa rau luộc được trình bày gọn gàng.

Mỗi món ăn đều không cầu kỳ nhưng sạch sẽ, đẹp mắt và đầy sự chăm chút.

Một người cô họ bất ngờ lên tiếng.

– Trông ngon quá!

Một người khác gật gù.

– Mấy món dân dã thế này mới dễ ăn.

Bà Thu hơi sững lại.

Bà không ngờ mâm cơm lại tươm tất đến vậy.

Khi tất cả ngồi vào bàn.

Tiếng trò chuyện dần nhường chỗ cho tiếng khen ngợi.

Người thì khen cá ngọt.

Người lại khen bát canh vừa miệng.

Có người còn xin thêm rau.

Lan chỉ lặng lẽ mỉm cười.

Cô không nói nhiều.

Nhưng trong lòng dần nhẹ nhõm.

Mọi áp lực từ buổi sáng như tan biến.

Một bác lớn tuổi trong họ nhìn Lan rồi nói:

– Con dâu nhà này khéo thật.

– Món ăn giản dị mà ai ăn cũng thấy ngon.

Những lời ấy khiến Lan hơi đỏ mặt.

Cô cúi đầu cảm ơn.

Trong khi đó, bà Thu bắt đầu cảm thấy khó xử.

Mọi chuyện đang diễn ra hoàn toàn khác với điều bà nghĩ.

Bà nhìn các món ăn trên bàn.

Nhìn nụ cười hài lòng của khách.

Rồi nhìn người con dâu đang lặng lẽ rót nước cho từng người.

Một cảm giác bối rối chợt xuất hiện.

Bà từng cho rằng Lan chỉ biết chịu đựng.

Nhưng hôm nay, cô đã chứng minh điều ngược lại.

Không phải bằng lời cãi vã.

Mà bằng sự bình tĩnh và trách nhiệm.

Bữa cơm kết thúc trong tiếng cười vui vẻ.

Nhiều người còn nán lại uống trà.

Một người dì cười nói:

– Nhà có nàng dâu thế này là phúc lớn đấy.

Câu nói ấy như chạm vào điều gì đó trong lòng bà Thu.

Bà khẽ quay đi.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, bà không biết nên đáp lại thế nào.

Tối hôm đó.

Sau khi khách về hết.

Lan một mình dọn dẹp.

Cô nghĩ mọi chuyện đã kết thúc.

Nhưng cô không biết rằng.

Điều bất ngờ nhất vẫn còn ở phía sau.

CHƯƠNG 3

LỜI XIN LỖI MUỘN MÀNG VÀ HẠNH PHÚC ĐOÀN VIÊN

Đêm đã khuya.

Căn nhà trở nên yên tĩnh.

Lan cẩn thận rửa những chiếc bát cuối cùng.

Nước lạnh chảy qua đôi bàn tay đã sần đi vì nhiều năm làm việc.

Cô nhìn khoảng sân tối bên ngoài.

Trong lòng có chút buồn.

Không phải vì chuyện tiền bạc.

Mà vì cảm giác mình vẫn chưa thực sự được đón nhận.

Suốt những năm làm dâu.

Cô luôn cố gắng nhẫn nại.

Cố gắng làm tốt mọi việc.

Nhưng khoảng cách giữa cô và mẹ chồng dường như chưa bao giờ được xóa bỏ.

Lan vừa lau tay xong thì nghe tiếng bước chân phía sau.

Cô quay lại.

Là bà Thu.

Bà đứng đó khá lâu nhưng không nói gì.

Điều đó khiến Lan bất ngờ.

Bởi bình thường, bà hiếm khi chủ động tìm cô vào giờ này.

Cuối cùng bà cất tiếng.

Giọng nói nhỏ hơn mọi khi.

– Hôm nay con vất vả rồi.

Lan ngẩn người.

Đó là câu nói cô chưa từng nghe từ mẹ chồng.

Cô vội đáp:

– Dạ không sao đâu mẹ.

Bà Thu nhìn xuống nền nhà.

Ánh mắt đầy suy nghĩ.

Một lúc sau bà mới tiếp tục.

– Mẹ biết chuyện năm mươi nghìn là không hợp lý.

Lan khẽ im lặng.

Cô không trách bà.

Nhưng cũng không biết nên nói gì.

Bà Thu thở dài.

– Thật ra mẹ muốn thử con.

– Mẹ nghĩ con sẽ than phiền hoặc bỏ cuộc.

– Nhưng con không làm vậy.

Nghe những lời ấy.

Lan cảm thấy sống mũi cay cay.

Bao nhiêu cảm xúc dồn nén suốt nhiều năm chợt ùa về.

Bà Thu chậm rãi ngồi xuống ghế.

Lần đầu tiên bà kể về những điều mình chưa từng nói.

Ngày còn trẻ.

Bà từng phải một mình gánh vác gia đình.

Cuộc sống thiếu thốn khiến bà trở nên khắt khe.

Bà luôn sợ người khác không biết tiết kiệm.

Sợ gia đình gặp khó khăn.

Và chính nỗi lo ấy khiến bà vô tình làm tổn thương những người thân bên cạnh.

Lan lặng lẽ lắng nghe.

Cô nhận ra phía sau vẻ nghiêm khắc ấy là một người phụ nữ đã trải qua rất nhiều vất vả.

Bà Thu chậm rãi nói tiếp:

– Mẹ xin lỗi.

– Mẹ đã quá khó tính với con.

Câu nói ấy khiến Lan xúc động.

Cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình nghe được lời xin lỗi từ mẹ chồng.

Nước mắt cô bất giác rơi xuống.

Nhưng đó không phải là giọt nước mắt tủi thân.

Mà là sự nhẹ nhõm sau nhiều năm cố gắng.

Lan ngồi xuống bên cạnh bà.

– Con chưa từng giận mẹ đâu.

– Con chỉ mong cả nhà luôn hòa thuận.

Bà Thu nhìn con dâu.

Ánh mắt lần đầu tiên đầy sự yêu thương.

– Từ trước đến nay mẹ chưa từng công nhận.

– Nhưng con là người phụ nữ tốt.

Lan bật khóc.

Bà Thu cũng đỏ mắt.

Khoảnh khắc ấy, mọi hiểu lầm dường như tan biến.

Những bức tường vô hình ngăn cách giữa hai người cuối cùng cũng được gỡ bỏ.

Sáng hôm sau.

Cả gia đình quây quần bên bàn ăn.

Không khí khác hẳn mọi ngày.

Tiếng cười xuất hiện nhiều hơn.

Bà Thu liên tục gắp thức ăn cho các cháu.

Thỉnh thoảng lại hỏi Lan có mệt không.

Anh Hùng ngồi bên cạnh nhìn cảnh ấy mà không giấu nổi niềm vui.

Anh hiểu rằng điều quý giá nhất trong gia đình không phải tiền bạc.

Mà là sự thấu hiểu.

Vài tuần sau.

Trong một buổi họp mặt họ hàng.

Chính bà Thu là người chủ động kể lại câu chuyện hôm ấy.

Bà cười bảo:

– Hôm đó tôi mới biết mình đã đánh giá thấp con dâu.

– Nó giỏi hơn tôi nghĩ rất nhiều.

Mọi người đều nhìn sang Lan với ánh mắt ngưỡng mộ.

Nhưng điều khiến cô hạnh phúc nhất không phải những lời khen.

Mà là nụ cười chân thành của mẹ chồng.

Từ đó về sau.

Gia đình nhỏ ấy trở nên ấm áp hơn.

Những bữa cơm vẫn giản dị như trước.

Nhưng luôn đầy ắp tiếng cười.

Lan hiểu rằng.

Sự tử tế không phải lúc nào cũng được ghi nhận ngay lập tức.

Đôi khi cần rất nhiều thời gian.

Rất nhiều kiên nhẫn.

Nhưng nếu luôn sống chân thành.

Cuối cùng sự chân thành ấy cũng sẽ chạm đến trái tim người khác.

Và đó chính là món quà quý giá nhất mà cuộc sống dành tặng cho những người biết yêu thương và bao dung.

Nhận xét