Min menu

Pages

Sau Nhiều Năm T:ích C:óp Cho Tuổi Xế Chiều, Người Mẹ Quyết Định Đến Ở Cùng Con Gái. Nào Ngờ Một Câu Nói Của Con Rể Đã Khiến Bà Thay Đổi Suy Nghĩ Trong Chớp Mắt, Hành Động Sau Đó Khiến Anh Ta I:m Lặ:ng Đầy B:ất N:gờ...

 CHƯƠNG 1

NHỮNG NĂM THÁNG CHẮT CHIU

Bà Hạnh năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi.

Mái tóc đã điểm bạc từ lâu, đôi bàn tay cũng không còn nhanh nhẹn như trước.

Nhưng suốt nhiều năm qua, bà vẫn chưa cho phép bản thân được nghỉ ngơi.

Mỗi sáng, khi nhiều người còn đang ngủ, bà đã thức dậy chuẩn bị hàng hóa mang ra chợ.

Chiếc xe đạp cũ kỹ theo bà qua biết bao mùa nắng mưa.

Có những hôm trời lạnh buốt, bà vẫn cặm cụi đạp xe từ lúc trời chưa sáng.

Người quen thường hỏi:

– Bà làm mãi thế không mệt sao?

Bà chỉ cười.

Nụ cười hiền hậu nhưng chất chứa nhiều suy tư.



Ít ai biết rằng phía sau sự cần mẫn ấy là một nỗi lo kéo dài suốt nhiều năm.

Bà không có con trai.

Bà chỉ có một cô con gái duy nhất tên Mai.

Ngày chồng mất vì bạo bệnh, Mai mới học cấp hai.

Một mình bà vừa làm mẹ vừa làm cha.

Những năm tháng ấy vô cùng vất vả.

Có thời điểm trong nhà chỉ còn vài chục nghìn.

Bà phải cân nhắc từng khoản chi nhỏ nhất.

Có những đêm nằm trên chiếc giường cũ, nghe tiếng gió lùa qua cửa sổ, bà chỉ mong con gái được học hành đến nơi đến chốn.

May mắn là Mai rất hiểu chuyện.

Cô học giỏi và luôn cố gắng.

Sau khi tốt nghiệp đại học, Mai tìm được công việc ổn định.

Vài năm sau, cô kết hôn với Nam.

Ngày tiễn con gái về nhà chồng, bà Hạnh vừa vui vừa buồn.

Vui vì con đã có gia đình riêng.

Buồn vì từ nay căn nhà nhỏ chỉ còn lại một mình bà.

Những ngày đầu sống một mình, bà thấy mọi thứ thật trống trải.

Bữa cơm không còn tiếng trò chuyện.

Buổi tối không còn ai hỏi han.

Căn nhà vốn nhỏ nhưng bỗng trở nên quá rộng.

Nhiều lần bà ngồi nhìn chiếc ghế mà Mai từng ngồi học bài.

Trong lòng dâng lên cảm giác nhớ nhung khó tả.

Tuy vậy, bà chưa bao giờ muốn trở thành gánh nặng cho con.

Bà vẫn tiếp tục làm việc.

Tiếp tục tiết kiệm.

Tiếp tục tích góp từng khoản nhỏ.

Số tiền ấy không phải để hưởng thụ.

Mà là để tuổi già của bà không phụ thuộc hoàn toàn vào bất kỳ ai.

Thời gian trôi qua rất nhanh.

Một ngày nọ, bà bất ngờ bị choáng khi đang bán hàng.

Người dân gần đó phải dìu bà vào nghỉ.

Bác sĩ nói sức khỏe bà đã yếu hơn trước rất nhiều.

Từ hôm ấy, Mai lo lắng không yên.

Chiều nào cô cũng gọi điện hỏi thăm.

Có hôm còn chạy xe hơn chục cây số về thăm mẹ.

Nhìn mái tóc con gái lấm tấm mồ hôi, bà thấy lòng mình ấm lại.

Một buổi tối.

Mai nắm tay mẹ.

– Mẹ lên ở với con đi.

– Con không yên tâm để mẹ ở một mình nữa.

Bà Hạnh im lặng.

Đó là điều bà từng nghĩ đến.

Nhưng bà luôn ngại.

Ngại làm phiền cuộc sống riêng của con gái.

Ngại trở thành người khiến gia đình trẻ thêm áp lực.

Mai hiểu suy nghĩ ấy.

Cô nhẹ nhàng nói:

– Mẹ là mẹ của con.

– Nhà con cũng là nhà mẹ.

Câu nói khiến mắt bà cay cay.

Đêm đó, bà nằm suy nghĩ rất lâu.

Ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng vang lên đều đặn.

Trong căn phòng nhỏ, ký ức của cả một đời người lần lượt hiện về.

Bà nhớ ngày Mai chập chững biết đi.

Nhớ ngày con gái khóc vì điểm kém.

Nhớ ngày con nhận bằng tốt nghiệp.

Tất cả như vừa mới hôm qua.

Cuối cùng bà quyết định đồng ý.

Vài tuần sau, bà dọn đến nhà con gái.

Chiếc vali của bà không lớn.

Ngoài vài bộ quần áo và những vật dụng quen thuộc, bà còn mang theo một cuốn sổ tiết kiệm.

Đó là toàn bộ số tiền bà dành dụm sau nhiều năm lao động.

Bà không nói với ai về con số cụ thể.

Bởi bà luôn nghĩ tiền bạc chỉ là phương tiện.

Điều quan trọng hơn là tình cảm gia đình.

Những ngày đầu sống cùng con gái diễn ra khá êm đềm.

Mai chăm sóc mẹ rất chu đáo.

Buổi sáng chuẩn bị bữa ăn.

Buổi tối hỏi han sức khỏe.

Điều đó khiến bà Hạnh cảm thấy quyết định của mình là đúng.

Riêng Nam, con rể bà, vẫn luôn cư xử lịch sự.

Anh chào hỏi lễ phép.

Thỉnh thoảng còn mua trái cây về biếu mẹ vợ.

Bà Hạnh rất quý anh.

Bà thường nghĩ mình thật may mắn khi con gái lấy được người tử tế.

Thế nhưng cuộc sống đôi khi không đơn giản như vẻ ngoài của nó.

Một buổi chiều.

Bà vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Nam và một người bạn.

Câu nói hôm ấy khiến bà lặng người.

Và cũng từ khoảnh khắc đó, một quyết định quan trọng bắt đầu hình thành trong lòng bà.

Mọi chuyện sau này đã thay đổi theo cách không ai ngờ tới...

CHƯƠNG 2

CÂU NÓI KHIẾN TRÁI TIM NGƯỜI MẸ CHÙNG XUỐNG

Buổi chiều hôm ấy trời đổ mưa.

Những hạt mưa nhỏ gõ lộp bộp lên mái hiên.

Bà Hạnh ngồi trong phòng, định xuống bếp pha một tách trà nóng.

Khi đi ngang qua phòng khách, bà vô tình nghe thấy giọng nói của Nam.

Anh đang trò chuyện điện thoại với một người bạn.

Bà vốn không có ý nghe.

Nhưng một câu nói bất ngờ lọt vào tai khiến bước chân bà khựng lại.

– Thêm một người trong nhà thì chi phí cũng tăng lên chứ.

– Mình còn phải tính toán nhiều thứ cho tương lai nữa.

Giọng Nam không lớn.

Nhưng từng lời đều vang rất rõ trong không gian yên tĩnh.

Người bạn bên kia dường như hỏi thêm điều gì đó.

Nam tiếp tục đáp:

– Mình không nói gì đâu.

– Chỉ là đôi lúc cũng thấy áp lực.

Bà Hạnh đứng lặng.

Chiếc cốc trên tay khẽ run.

Bà không nghe thêm nữa.

Bởi chỉ vài câu ngắn ngủi cũng đủ khiến lòng bà nặng trĩu.

Bà quay về phòng.

Đóng cửa lại thật nhẹ.

Ngoài kia mưa vẫn rơi.

Còn trong lòng bà là một cơn mưa khác.

Âm thầm và lạnh lẽo.

Bà không trách Nam.

Thực lòng, bà hiểu cuộc sống của các gia đình trẻ ngày nay có rất nhiều áp lực.

Tiền nhà.

Tiền học của con.

Tiền sinh hoạt.

Rất nhiều khoản cần lo.

Nhưng dù hiểu, bà vẫn cảm thấy chạnh lòng.

Suốt đêm hôm ấy bà không ngủ được.

Bà nằm nhìn trần nhà.

Những suy nghĩ nối tiếp nhau hiện lên.

Có phải mình đã đến quá sớm?

Có phải mình thật sự trở thành gánh nặng?

Có phải sự xuất hiện của mình đang khiến con gái khó xử?

Mỗi câu hỏi đều khiến trái tim bà nặng thêm một chút.

Sáng hôm sau.

Mai vẫn vui vẻ chuẩn bị bữa sáng.

Cô hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra.

Nhìn con gái tất bật trong bếp.

Bà Hạnh bất giác nhớ đến những năm tháng mình từng thức khuya dậy sớm vì con.

Tình yêu của người mẹ chưa bao giờ đòi hỏi sự báo đáp.

Nhưng người làm mẹ nào cũng mong mình không trở thành nỗi lo của con cái.

Những ngày tiếp theo.

Bà bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về tương lai.

Buổi chiều, bà lấy cuốn sổ tiết kiệm từ trong vali ra.

Cuốn sổ đã theo bà suốt nhiều năm.

Từng con số trong đó là mồ hôi, là công sức, là những ngày tháng tiết kiệm từng đồng.

Bà nhìn cuốn sổ rất lâu.

Rồi khẽ mỉm cười.

Một ý định bắt đầu xuất hiện.

Đó không phải là quyết định trong lúc giận dỗi.

Cũng không phải vì tự ái.

Mà là sau nhiều ngày suy nghĩ thấu đáo.

Một tuần sau.

Bà Hạnh gọi Mai và Nam ngồi xuống phòng khách.

Giọng bà bình tĩnh khác thường.

– Mẹ có chuyện muốn nói.

Mai hơi lo lắng.

– Mẹ không khỏe ở đâu sao?

Bà Hạnh lắc đầu.

– Mẹ vẫn khỏe.

– Nhưng mẹ đã quyết định rồi.

– Mẹ sẽ chuyển sang khu nhà dưỡng lão dành cho người cao tuổi ở gần đây.

Cả hai cùng sửng sốt.

Mai gần như bật dậy khỏi ghế.

– Mẹ nói gì vậy?

– Sao mẹ lại muốn đi?

Bà Hạnh mỉm cười hiền hậu.

– Mẹ đã tìm hiểu rất kỹ.

– Ở đó có bạn bè cùng lứa tuổi.

– Có người trò chuyện mỗi ngày.

– Có nhân viên hỗ trợ sức khỏe.

– Mẹ nghĩ như vậy sẽ phù hợp hơn.

Mai đỏ hoe mắt.

– Nhưng con muốn chăm sóc mẹ.

Bà nắm lấy tay con gái.

– Mẹ biết.

– Và mẹ luôn biết con thương mẹ.

Nam ngồi im từ đầu.

Trong lòng anh bỗng dâng lên cảm giác bất an khó tả.

Anh có cảm giác quyết định này không hề đơn giản như những gì mẹ vợ đang nói.

Nhưng anh không biết bắt đầu từ đâu.

Vài ngày sau.

Bà Hạnh hoàn tất mọi thủ tục.

Điều khiến cả gia đình bất ngờ nhất là quyết định tiếp theo của bà.

Một quyết định khiến Nam không thể nào ngờ tới.

CHƯƠNG 3

ĐIỀU QUÝ GIÁ NHẤT KHÔNG NẰM TRONG CUỐN SỔ TIẾT KIỆM

Ngày bà Hạnh chuyển đến nơi ở mới.

Mai khóc rất nhiều.

Cô luôn cảm thấy mình chưa làm đủ cho mẹ.

Còn Nam thì mang tâm trạng nặng nề suốt nhiều ngày.

Anh bắt đầu nhớ lại câu nói vô tình của mình hôm trước.

Một câu nói tưởng như bình thường.

Nhưng có lẽ đã khiến người mẹ già suy nghĩ rất nhiều.

Một buổi tối.

Nam chủ động đến thăm bà Hạnh.

Anh mang theo ít trái cây và món bánh bà thích.

Khi nhìn thấy anh xuất hiện, bà Hạnh chỉ mỉm cười.

Nụ cười ấy khiến Nam càng cảm thấy áy náy.

Sau vài câu chuyện hỏi thăm.

Anh cuối cùng cũng lên tiếng.

– Mẹ có phải nghe được cuộc điện thoại hôm đó không?

Bà Hạnh nhìn anh.

Rồi khẽ gật đầu.

Nam cúi đầu.

Trong lòng anh ngổn ngang cảm xúc.

– Con xin lỗi.

– Hôm đó con không có ý nói mẹ là gánh nặng.

– Con chỉ đang lo lắng cho nhiều khoản chi trong gia đình.

– Nhưng con đã không nghĩ đến cảm xúc của mẹ.

Giọng anh nghẹn lại.

– Nếu câu nói đó làm mẹ buồn thì con thật sự có lỗi.

Bà Hạnh im lặng vài giây.

Rồi nhẹ nhàng nói:

– Mẹ chưa từng giận con.

– Mẹ chỉ nghĩ mình cần chuẩn bị tốt hơn cho tuổi già của mình.

Nam ngẩng lên.

Ánh mắt đầy bất ngờ.

Bà Hạnh tiếp tục:

– Mẹ muốn sống chủ động.

– Không phụ thuộc vào bất kỳ ai.

– Và cũng không muốn các con phải áp lực.

Nghe những lời ấy.

Nam cảm thấy sống mũi cay cay.

Lần đầu tiên anh hiểu hết sự bao dung của một người mẹ.

Trước khi ra về.

Bà Hạnh đưa cho Nam một tập hồ sơ.

– Cái này mẹ muốn con xem.

Nam mở ra.

Anh sững người.

Đó là giấy tờ thành lập một quỹ học bổng nhỏ mang tên người chồng đã mất của bà.

Số tiền trong quỹ chính là phần lớn khoản tiết kiệm bà tích góp cả đời.

Nam ngỡ ngàng.

– Mẹ...

– Sao mẹ lại làm vậy?

Bà Hạnh mỉm cười.

– Tiền bạc chỉ thật sự có ý nghĩa khi giúp ích cho người khác.

– Mẹ đã suy nghĩ rất lâu.

– Mẹ muốn số tiền ấy được dùng cho những học sinh có hoàn cảnh khó khăn.

Nam không nói nên lời.

Anh bỗng thấy xấu hổ vì những lo toan nhỏ bé của mình.

Trong khi người mẹ già trước mặt lại nghĩ đến những điều lớn lao hơn rất nhiều.

Tin tức về quỹ học bổng nhanh chóng lan ra.

Nhiều người cảm phục tấm lòng của bà Hạnh.

Nhưng điều khiến bà vui nhất không phải lời khen.

Mà là sự thay đổi trong gia đình mình.

Nam bắt đầu thường xuyên đến thăm mẹ vợ hơn.

Không phải vì trách nhiệm.

Mà bằng sự yêu thương thật lòng.

Mỗi cuối tuần.

Anh đều đưa Mai và các con đến chơi.

Cả nhà cùng ăn cơm.

Cùng kể chuyện.

Cùng cười đùa như những ngày xưa.

Một chiều cuối năm.

Khi cả gia đình ngồi bên nhau.

Nam bất ngờ đứng dậy.

Anh nhìn mẹ vợ rồi nói:

– Con cảm ơn mẹ.

– Nhờ mẹ mà con hiểu được giá trị của sự quan tâm và trách nhiệm.

– Con hứa sẽ luôn xem mẹ là người thân quan trọng nhất của gia đình này.

Bà Hạnh lặng người.

Đôi mắt bà ánh lên niềm xúc động.

Mai cũng rưng rưng nước mắt.

Ngoài sân.

Ánh nắng cuối ngày trải vàng trên những tán cây.

Khung cảnh bình yên đến lạ.

Bà Hạnh nhìn con gái, con rể và các cháu.

Trong lòng ngập tràn sự ấm áp.

Bà nhận ra hạnh phúc không nằm ở việc mình có bao nhiêu tiền.

Cũng không nằm ở việc được ở đâu.

Mà nằm ở sự thấu hiểu giữa những người yêu thương nhau.

Cuốn sổ tiết kiệm từng là tài sản quý giá nhất của bà.

Nhưng giờ đây.

Thứ quý giá hơn cả chính là những nụ cười đang hiện diện trước mắt.

Và đó mới là món quà lớn nhất mà cuộc đời dành tặng cho người mẹ đã dành cả tuổi thanh xuân để yêu thương gia đình mình.

Nhận xét