Min menu

Pages

Mẹ Già Tần Tảo Nuô/i Con Trai Học Thành B/ác S/ĩ. Ngày Tốt Nghiệp, Bà Th/uê Xe Ôm Lên Chung Vui Cùng Con, Nào Ngờ Vừa Thấy Mẹ Tay Xách N/ách Ma/ng Rau Khoai Quê Nhà, Thái Độ Của Cậu Con Trai Khiến Bà Sữ/ng S/ờ...TRUYỆN NGẮN

 

CHƯƠNG 1: GÁNH RAU CỦA MẸ

Bà Hạnh năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi.

Mái tóc đã điểm bạc từ lâu.

Những nếp nhăn nơi khóe mắt ngày một nhiều hơn sau những năm tháng vất vả mưu sinh.

Ngôi nhà nhỏ nằm cuối con đường đất là nơi bà sống một mình suốt nhiều năm.

Chồng mất sớm.

Khi ấy, con trai bà là Tuấn mới học lớp ba.

Từ ngày chồng ra đi, cuộc sống của hai mẹ con chỉ còn dựa vào vài sào ruộng và gánh rau ngoài chợ.

Có những hôm trời mưa tầm tã.



Người ta ở nhà tránh rét.

Bà vẫn khoác áo mưa, đội nón lá ra đồng cắt rau.

Bởi bà biết nếu nghỉ một ngày, ngày mai sẽ thiếu tiền mua gạo.

Tuấn là niềm hy vọng lớn nhất của bà.

Mỗi lần nhìn con cặm cụi học bài dưới ngọn đèn cũ, bà lại thấy mọi vất vả đều đáng giá.

Bà thường ngồi bên hiên nhà.

Lặng lẽ nhìn con học.

Trong lòng thầm cầu mong sau này con có cuộc sống tốt hơn mình.

Tuấn học rất giỏi.

Năm nào cũng đứng đầu lớp.

Các thầy cô đều khen cậu thông minh và chăm chỉ.

Mỗi lần nghe người khác nhắc đến con trai, bà Hạnh lại cười rạng rỡ.

Đó là những khoảnh khắc hiếm hoi khiến bà quên đi những nhọc nhằn thường ngày.

Năm Tuấn đỗ đại học ngành y.

Cả làng kéo đến chúc mừng.

Ai cũng bảo bà có phúc.

Con trai tương lai sẽ trở thành bác sĩ.

Đêm hôm ấy, bà không ngủ được.

Bà ngồi nhìn tờ giấy báo nhập học suốt nhiều giờ.

Vừa vui.

Vừa lo.

Tiền học quá lớn đối với một người phụ nữ quanh năm bán rau như bà.

Nhưng bà không cho phép mình gục ngã.

Từ hôm đó.

Bà nhận thêm đủ mọi việc.

Ban ngày bán rau.

Buổi chiều làm cỏ thuê.

Buổi tối bóc tỏi thuê cho một cơ sở chế biến.

Có hôm làm đến khuya.

Đôi tay đau nhức đến mức không cầm nổi chiếc bát.

Nhưng sáng hôm sau bà vẫn thức dậy như thường lệ.

Nhiều người khuyên bà nên để Tuấn nghỉ học một thời gian rồi kiếm việc làm thêm.

Bà lắc đầu.

Bà biết con trai đã cố gắng rất nhiều mới có được cơ hội ấy.

Bà không muốn giấc mơ của con bị dang dở.

Những năm tháng đại học trôi qua.

Tuấn ít về nhà hơn.

Lịch học dày đặc.

Những kỳ thực tập kéo dài.

Những đêm trực liên tục.

Mỗi lần gọi điện.

Tuấn đều nói rất nhanh.

“Mẹ giữ gìn sức khỏe nhé.”

“Con đang bận một chút.”

Rồi cuộc gọi kết thúc.

Bà Hạnh luôn mỉm cười.

Bà hiểu con đang cố gắng cho tương lai.

Dù trong lòng đôi khi vẫn thấy nhớ.

Có những đêm mất ngủ.

Bà ngồi trước sân.

Nhìn ánh trăng treo lơ lửng trên bầu trời.

Rồi tự hỏi không biết giờ này con trai đã ăn tối chưa.

Có đang thức khuya học bài không.

Nỗi nhớ ấy âm thầm theo bà suốt nhiều năm.

Rồi ngày mà bà mong đợi nhất cũng đến.

Tuấn chính thức tốt nghiệp.

Trong cuộc gọi ngắn ngủi, cậu báo tin:

“Mẹ ơi, tuần sau trường tổ chức lễ tốt nghiệp.”

“Con sẽ mặc áo choàng nhận bằng.”

Bà Hạnh nghe mà rưng rưng.

Nước mắt cứ thế chảy xuống.

Suốt bao năm cực nhọc.

Cuối cùng ngày này cũng đến.

Sau khi cúp máy.

Bà đi khoe với hàng xóm.

Nụ cười trên gương mặt bà rạng rỡ như trẻ lại vài chục tuổi.

Suốt cả tuần.

Bà háo hức chuẩn bị.

Bà muốn mang lên cho con những thứ ngon nhất trong vườn.

Mớ rau xanh vừa cắt.

Vài củ khoai mới đào.

Mấy trái bầu còn đọng sương sớm.

Đó không phải món quà đắt tiền.

Nhưng là tất cả tình thương của người mẹ.

Tối trước ngày lên thành phố.

Bà gần như không ngủ.

Bà lấy bộ quần áo đẹp nhất ra giặt rồi ủi phẳng.

Đôi dép cũ cũng được lau sạch sẽ.

Bà soi mình trước gương.

Bất giác mỉm cười.

Ngày mai.

Con trai bà sẽ trở thành bác sĩ.

Sáng sớm.

Bà cẩn thận buộc túi rau khoai sau xe.

Rồi thuê một chuyến xe ôm lên thành phố.

Con đường dài hơn trăm cây số.

Nhưng lòng bà nhẹ bẫng.

Suốt quãng đường.

Bà tưởng tượng khoảnh khắc nhìn thấy con trai trong bộ lễ phục.

Chắc hẳn bà sẽ rất tự hào.

Có lẽ bà sẽ khóc.

Nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc.

Khi đến cổng trường.

Bà ngỡ ngàng trước khung cảnh đông đúc.

Rất nhiều gia đình ăn mặc sang trọng.

Hoa tươi.

Máy ảnh.

Những tiếng cười nói rộn ràng.

Bà đứng nép vào một góc.

Tay vẫn ôm chặt túi rau khoai.

Trong lòng bỗng xuất hiện chút mặc cảm.

Bộ quần áo của bà đã cũ.

Đôi dép cũng chẳng còn mới.

Giữa đám đông ấy.

Bà cảm thấy mình thật nhỏ bé.

Nhưng nghĩ đến con trai.

Bà lại lấy hết can đảm.

Bà lấy điện thoại gọi cho Tuấn.

Giọng nói run run đầy háo hức.

“Mẹ tới rồi con à.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Rồi Tuấn hỏi:

“Mẹ đang ở đâu?”

Bà vui vẻ kể vị trí của mình.

Ít phút sau.

Tuấn xuất hiện.

Trong bộ lễ phục tốt nghiệp.

Cao lớn.

Chững chạc.

Đúng như những gì bà từng mơ ước.

Nhìn thấy con.

Đôi mắt bà sáng lên.

Nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên gương mặt đầy nếp nhăn.

Bà định bước tới ôm con.

Nhưng rồi khựng lại.

Bởi ánh mắt của Tuấn lúc ấy không giống những gì bà tưởng tượng.

Cậu nhìn túi rau khoai trên tay mẹ.

Nhìn bộ quần áo giản dị của bà.

Rồi khẽ cau mày.

Nụ cười trên gương mặt bà Hạnh chợt chững lại.

Trong lòng bà xuất hiện một cảm giác khó tả.

Như thể có điều gì đó đang âm thầm thay đổi.

Và điều xảy ra ngay sau đó đã khiến trái tim người mẹ già lặng đi...

CHƯƠNG 2: KHOẢNH KHẮC NGƯỜI MẸ TỔN THƯƠNG NHẤT

Bà Hạnh đứng lặng trước mặt con trai.

Nụ cười vẫn còn trên môi nhưng đã không còn trọn vẹn như vài phút trước.

Tuấn bước đến.

Ánh mắt cậu liên tục nhìn quanh.

Dường như cậu đang lo ai đó sẽ chú ý đến hai mẹ con.

Bà Hạnh không nhận ra điều đó.

Bà vẫn vui vẻ mở chiếc túi mang theo.

"Mẹ đem ít rau với khoai lên cho con."

"Toàn là đồ nhà trồng đấy."

Giọng bà đầy tự hào.

Nhưng Tuấn không đáp lại bằng sự háo hức như ngày còn nhỏ.

Cậu chỉ khẽ nói:

"Mẹ để đó cũng được."

Bà hơi sững người.

Ngày trước mỗi lần về quê, Tuấn luôn thích nhất những món rau mẹ trồng.

Cậu từng nói không ở đâu có hương vị như ở nhà.

Vậy mà hôm nay.

Mọi thứ dường như khác đi.

Đúng lúc ấy.

Một nhóm bạn cùng lớp của Tuấn đi ngang qua.

Họ mặc lễ phục tốt nghiệp.

Trên tay cầm hoa và máy ảnh.

Nhìn thấy Tuấn, họ vui vẻ gọi.

Tuấn lập tức bước lên phía trước.

Như vô thức.

Cậu đứng chếch người che khuất mẹ mình.

Một người bạn hỏi:

"Người thân đến chúc mừng à?"

Tuấn hơi ngập ngừng.

Rồi cười gượng.

"Dạ... người quen ở quê lên thôi."

Câu nói ấy nhẹ như gió.

Nhưng lại khiến trái tim bà Hạnh như chùng xuống.

Người quen ở quê.

Bốn chữ đơn giản.

Vậy mà bà cảm giác như có thứ gì đó vừa âm thầm vỡ vụn.

Bà không trách con.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy.

Bà nhận ra cậu bé từng ôm chân mình mỗi tối đã trưởng thành thật rồi.

Có lẽ trưởng thành đến mức ngại ngùng khi nhắc về người mẹ lam lũ.

Nhóm bạn tiếp tục trò chuyện.

Không ai biết người phụ nữ đứng phía sau chính là mẹ của Tuấn.

Còn bà Hạnh.

Bà chỉ lặng lẽ mỉm cười.

Nụ cười cố giấu đi nỗi buồn.

Sau đó bà chủ động nói:

"Con đi với bạn đi."

"Mẹ ngồi đây chờ."

Tuấn thở phào.

Cậu gật đầu.

Rồi nhanh chóng hòa vào đám đông.

Bà Hạnh ngồi một mình trên chiếc ghế đá dưới gốc cây.

Nhìn theo bóng lưng con trai.

Gió chiều khẽ thổi qua.

Mang theo tiếng cười nói rộn ràng của buổi lễ.

Đáng lẽ hôm nay phải là ngày hạnh phúc nhất đời bà.

Nhưng chẳng hiểu sao mắt bà cứ cay cay.

Bà nhớ lại những năm tháng cũ.

Nhớ những ngày đội mưa bán rau.

Nhớ những hôm sốt vẫn ra đồng.

Nhớ những bữa cơm chỉ có rau luộc để dành tiền gửi cho con.

Tất cả những ký ức ấy hiện lên rõ mồn một.

Nhưng điều khiến bà đau lòng nhất không phải sự vất vả.

Mà là cảm giác khoảng cách giữa hai mẹ con đang ngày càng xa.

Đúng lúc ấy.

Một người đàn ông lớn tuổi bước đến ngồi cạnh bà.

Ông mặc bộ vest giản dị.

Trên ngực đeo bảng tên của khách mời danh dự.

Ông nhìn túi rau bên cạnh rồi mỉm cười.

"Bà mang quà cho con à?"

Bà Hạnh gật đầu.

Ánh mắt vẫn hướng về phía sân khấu.

Người đàn ông tiếp tục trò chuyện.

Chỉ vài câu hỏi thăm đơn giản.

Nhưng chẳng hiểu sao bà lại thấy dễ chịu.

Có lẽ vì ông lắng nghe rất chân thành.

Sau khi nghe bà kể về hành trình nuôi con ăn học.

Người đàn ông im lặng rất lâu.

Ánh mắt ông đầy xúc động.

Ông khẽ nói:

"Người thành công nhất hôm nay không phải những sinh viên nhận bằng."

"Mà là những người mẹ như bà."

Bà Hạnh nghe vậy chỉ cười.

Nhưng đôi mắt đã đỏ hoe.

Ít ai biết phía sau tấm bằng tốt nghiệp là bao nhiêu năm hy sinh của cha mẹ.

Và cũng ít ai nhìn thấy những giọt mồ hôi âm thầm ấy.

Buổi lễ bắt đầu.

Bà ngồi ở hàng ghế cuối.

Lặng lẽ nhìn con trai bước lên sân khấu nhận bằng.

Khi tên Tuấn được xướng lên.

Bà vỗ tay rất lâu.

Lâu hơn bất kỳ ai.

Nước mắt lăn dài trên gương mặt già nua.

Trong khoảnh khắc ấy.

Bà quên hết mọi tủi thân.

Bởi trước mắt bà là thành quả của cả một hành trình dài.

Nhưng bà không hề biết rằng.

Một câu chuyện khác đang âm thầm chuẩn bị xảy ra.

Một câu chuyện sẽ thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của Tuấn.

CHƯƠNG 3: NGƯỜI MẸ ĐÁNG TỰ HÀO NHẤT

Sau phần trao bằng.

Nhà trường tổ chức lễ tri ân dành cho phụ huynh.

Người dẫn chương trình bước lên sân khấu.

Ông giới thiệu vị khách đặc biệt sẽ phát biểu.

Cả hội trường hướng mắt lên phía trước.

Tuấn cũng tò mò nhìn theo.

Và rồi cậu bất ngờ nhận ra.

Người bước lên sân khấu chính là người đàn ông đã ngồi cạnh mẹ mình lúc nãy.

Ông là một bác sĩ đầu ngành đã nghỉ hưu.

Đồng thời là nhà tài trợ cho quỹ học bổng của trường.

Cả khán phòng lập tức vỗ tay.

Người đàn ông đứng trước micro.

Ông không nói ngay.

Mà nhìn xuống hội trường vài giây.

Rồi chậm rãi kể.

Ông vừa gặp một người mẹ.

Một người mẹ mang theo túi rau và vài củ khoai từ quê lên chúc mừng con.

Một người mẹ đã dành cả tuổi trẻ để đổi lấy tương lai cho con mình.

Cả hội trường im phăng phắc.

Tuấn bất giác ngẩng đầu.

Tim cậu đập mạnh.

Người đàn ông tiếp tục kể.

Ông kể về những buổi sáng tinh mơ.

Những ngày mưa gió.

Những năm tháng người mẹ chắt chiu từng đồng để nuôi con học đại học.

Giọng ông trầm ấm.

Nhưng đầy sức nặng.

Mỗi câu nói đều khiến người nghe xúc động.

Rất nhiều phụ huynh lặng lẽ lau nước mắt.

Tuấn cũng bắt đầu thấy cổ họng nghẹn lại.

Bởi cậu biết người mẹ ấy chính là mẹ mình.

Người đàn ông nhìn xuống hội trường.

Rồi nói:

"Có thể hôm nay các em nhận bằng tốt nghiệp."

"Nhưng những người xứng đáng nhận lời cảm ơn nhất lại đang ngồi phía dưới."

"Đó là cha mẹ."

"Những người đã hy sinh thầm lặng suốt nhiều năm."

Tiếng vỗ tay vang lên khắp khán phòng.

Tuấn cúi đầu.

Một cảm giác ân hận dâng lên trong lòng.

Những hình ảnh tuổi thơ bất chợt ùa về.

Hình ảnh mẹ đội mưa đi bán rau.

Hình ảnh mẹ vá lại chiếc áo cũ cho con.

Hình ảnh mẹ thức trắng khi con ôn thi.

Tất cả hiện lên rõ ràng đến đau lòng.

Cậu chợt nhớ đến câu nói lúc nãy.

"Người quen ở quê."

Chỉ nghĩ đến thôi.

Tuấn đã thấy tim mình nhói lên.

Sau chương trình.

Cậu chạy thật nhanh xuống hàng ghế cuối.

Nhưng mẹ không còn ở đó.

Chiếc ghế đã trống.

Tuấn hoảng hốt đi tìm.

Cậu chạy khắp khuôn viên trường.

Trong lòng ngập tràn lo lắng.

Cuối cùng.

Ở cổng trường.

Cậu nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.

Bà Hạnh đang ngồi chờ xe.

Bên cạnh vẫn là túi rau và túi khoai quê nhà.

Tuấn chạy đến.

Thở dốc.

"Mẹ!"

Bà Hạnh quay lại.

Ánh mắt ngạc nhiên.

Chưa kịp hiểu chuyện gì.

Tuấn đã ôm chầm lấy mẹ.

Cái ôm thật chặt.

Như muốn bù đắp tất cả những gì mình vừa đánh mất.

"Mẹ ơi."

"Con xin lỗi."

Giọng cậu run run.

Bà Hạnh lặng người.

Bà cảm nhận được đôi vai con trai đang khẽ rung lên.

Lần đầu tiên sau nhiều năm.

Bà thấy cậu lại giống cậu bé ngày nào.

Tuấn nghẹn ngào.

"Con đã sai rồi."

"Con chỉ sợ người khác đánh giá."

"Nhưng con quên mất điều đáng tự hào nhất chính là mẹ."

Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt cậu.

Bà Hạnh cũng không kìm được xúc động.

Bà đưa bàn tay gầy guộc lên vuốt tóc con.

Như cách bà từng làm khi cậu còn nhỏ.

"Mẹ không trách con."

"Chỉ cần con sống tốt là được."

Nghe những lời ấy.

Tuấn càng thấy ân hận hơn.

Bởi người mẹ trước mặt vẫn luôn bao dung như vậy.

Vài phút sau.

Cậu cầm lấy túi rau từ tay mẹ.

Lần này không còn cảm giác ngại ngùng.

Ngược lại.

Cậu thấy tự hào.

Đó không chỉ là túi rau.

Mà là tình yêu của mẹ.

Là những năm tháng hy sinh không thể đong đếm bằng tiền bạc.

Chiều hôm ấy.

Hai mẹ con cùng chụp một bức ảnh dưới cổng trường.

Trong bức ảnh.

Tuấn mặc lễ phục tốt nghiệp.

Còn bà Hạnh vẫn là bộ quần áo giản dị quen thuộc.

Nhưng nụ cười của cả hai đều rạng rỡ.

Nhiều năm sau.

Khi đã trở thành một bác sĩ được nhiều người quý mến.

Bức ảnh ấy vẫn được Tuấn đặt ở vị trí trang trọng nhất trong nhà.

Mỗi lần nhìn vào.

Anh lại nhớ rằng.

Tấm bằng hôm nay không chỉ là thành quả của riêng mình.

Mà còn là thành quả của một người mẹ đã dành cả cuộc đời để yêu thương con vô điều kiện.

Và đó mới là điều đáng tự hào nhất.

HẾT.

Nhận xét