CHƯƠNG 1: CÔ GÁI ĐƯỢC THUÊ VỚI GIÁ 10 TRIỆU
Minh năm nay ba mươi ba tuổi.
Ở cái tuổi mà bạn bè xung quanh đã yên bề gia thất, anh vẫn đi về một mình.
Công việc của Minh khá ổn định.
Mỗi tháng thu nhập khoảng bảy mươi triệu đồng.
Anh có nhà riêng.
Có xe riêng.
Có một vị trí đáng mơ ước trong công ty.
Nhìn từ bên ngoài, cuộc sống của anh gần như không thiếu thứ gì.
Chỉ thiếu một người để cùng ăn bữa cơm tối.
Và chính điều đó lại trở thành nỗi bận tâm lớn nhất của bố mẹ anh.
Ngày nào cũng vậy.
Mỗi lần gọi điện, mẹ anh đều bắt đầu bằng một câu quen thuộc.
"Con định để bố mẹ chờ đến bao giờ?"
"Ba mươi ba tuổi rồi đấy."
"Người ta bằng tuổi con, con cái học cấp một hết rồi."
Minh chỉ biết cười trừ.
Ban đầu anh còn giải thích.
Sau đó anh chọn cách im lặng.
Không phải anh không muốn lập gia đình.
Chỉ là anh chưa gặp được người khiến mình muốn gắn bó cả đời.
Anh từng trải qua vài mối quan hệ.
Có người đến vì điều kiện kinh tế.
Có người vì áp lực gia đình.
Có người chưa đủ thấu hiểu để đồng hành lâu dài.
Sau mỗi lần chia tay, anh càng thận trọng hơn.
Nhưng sự thận trọng ấy lại khiến bố mẹ sốt ruột.
Một tối cuối tuần.
Minh vừa về quê ăn cơm.
Chưa ngồi xuống ghế được năm phút.
Cha anh đã thở dài.
Mẹ anh lại bắt đầu điệp khúc quen thuộc.
"Hay để mẹ đi tìm người giúp con nhé."
Minh bật cười.
"Mẹ tìm kiểu gì?"
"Người ta tìm việc làm còn được, chứ tìm vợ sao được."
Mẹ anh nghiêm túc.
"Chỉ cần con gật đầu, mẹ tìm ngay."
Cả bàn ăn bật cười.
Riêng Minh chỉ thấy áp lực.
Đêm hôm đó.
Anh nằm trằn trọc mãi không ngủ.
Điện thoại liên tục hiện hình ảnh bạn bè đăng ảnh gia đình.
Bất giác anh thở dài.
Có lẽ bố mẹ nói đúng.
Nhưng chuyện tình cảm đâu thể gượng ép.
Hai tuần sau.
Mẹ anh bất ngờ gọi điện.
Giọng đầy háo hức.
"Chủ nhật này về nhé."
"Mẹ hẹn người xem mắt cho con rồi."
Minh suýt sặc nước.
"Mẹ đừng làm vậy nữa."
"Con bận."
Đầu dây bên kia lập tức im lặng.
Một lúc sau.
Giọng mẹ nhỏ đi.
"Mẹ chỉ muốn nhìn thấy con hạnh phúc."
Câu nói ấy khiến Minh thấy áy náy.
Anh biết bố mẹ không có ý xấu.
Chỉ là quá lo cho tương lai của con trai.
Chiều hôm ấy.
Trên đường về công ty.
Minh ghé vào một quán nước ven đường.
Trong lúc chờ xe được bảo dưỡng gần đó.
Anh ngồi quan sát dòng người qua lại.
Bỗng ánh mắt anh dừng lại ở một cô gái.
Cô mặc bộ quần áo lao động giản dị.
Đang đẩy một chiếc xe chở đầy đồ phế liệu.
Gương mặt cô lấm tấm mồ hôi.
Nhưng đôi mắt lại rất sáng.
Một bà cụ làm rơi túi đồ bên đường.
Cô lập tức dừng xe giúp nhặt từng món.
Sau đó còn đỡ bà cụ sang đường.
Hành động rất tự nhiên.
Không hề có vẻ miễn cưỡng.
Minh bất giác chú ý.
Ít phút sau.
Khi gọi nước.
Anh phát hiện cô gái ấy cũng đang ngồi ở bàn bên cạnh.
Cô chỉ gọi một cốc trà đá.
Rồi lặng lẽ uống.
Không hiểu sao.
Một ý nghĩ kỳ lạ xuất hiện trong đầu Minh.
Anh ngập ngừng tiến tới.
"Cô có thể giúp tôi một việc không?"
Cô gái ngước lên.
Ánh mắt đầy ngạc nhiên.
Minh kể sơ qua tình cảnh của mình.
Rằng bố mẹ liên tục thúc giục chuyện kết hôn.
Rằng anh cần một người đóng giả bạn gái trong vài ngày.
Nói xong.
Ngay cả Minh cũng thấy đề nghị ấy thật kỳ quặc.
Anh nghĩ chắc chắn cô sẽ từ chối.
Nhưng bất ngờ là cô không nổi giận.
Cô chỉ hỏi:
"Anh đang nói thật à?"
Minh gật đầu.
"Tôi sẽ trả công đàng hoàng."
Cô gái suy nghĩ khá lâu.
Rồi mới nói.
"Tôi tên Ngọc."
"Tôi cần tiền để đóng học phí cho em trai."
"Có lẽ tôi sẽ giúp anh."
Minh hơi bất ngờ.
Thì ra phía sau vẻ ngoài giản dị ấy còn là cả một câu chuyện.
Hai người ngồi nói chuyện gần một giờ.
Ngọc kể cha mất sớm.
Mẹ thường xuyên đau ốm.
Cô nghỉ học từ sớm để đi làm.
Ban ngày thu mua phế liệu.
Buổi tối nhận thêm việc khác.
Tất cả chỉ để nuôi em trai tiếp tục đến trường.
Minh lặng người.
Anh chưa từng nghĩ một cô gái trẻ lại gánh nhiều trách nhiệm đến vậy.
Cuối cùng.
Hai người thống nhất một khoản thù lao.
Và một bản "kịch bản" đơn giản.
Cuối tuần sẽ cùng về quê.
Đóng vai người yêu của nhau.
Sau đó mọi chuyện kết thúc.
Không ai nợ ai điều gì.
Chủ nhật.
Chiếc xe của Minh dừng trước cổng nhà.
Bố mẹ anh đã đứng chờ từ sớm.
Khi nhìn thấy Ngọc bước xuống.
Mẹ anh lập tức sững người.
Cô gái không trang điểm cầu kỳ.
Không mặc đồ đắt tiền.
Chỉ là chiếc váy đơn giản màu xanh nhạt.
Nhưng gương mặt hiền lành.
Ánh mắt chân thành.
Và nụ cười rất ấm áp.
Điều khiến Minh bất ngờ hơn cả.
Là bố mẹ anh dường như quý Ngọc ngay từ lần gặp đầu tiên.
Mẹ anh nắm tay cô.
Hỏi han đủ chuyện.
Cha anh vui vẻ mang trái cây ra mời.
Không khí trong nhà trở nên rộn ràng hiếm thấy.
Buổi tối.
Ngọc chủ động xuống bếp phụ nấu ăn.
Cô nói chuyện với bố mẹ Minh rất tự nhiên.
Không hề gượng gạo.
Nhiều lúc Minh suýt quên rằng đây chỉ là một màn kịch.
Nhìn nụ cười hạnh phúc của bố mẹ.
Trong lòng anh bỗng xuất hiện cảm giác khó tả.
Vừa vui.
Vừa áy náy.
Bởi tất cả chỉ là giả.
Nhưng điều Minh không ngờ nhất là...
Chỉ sau hai ngày ngắn ngủi.
Bố mẹ anh đã âm thầm làm một việc khiến anh hoàn toàn đứng sững.
Và cũng từ đó.
Cuộc đời anh bắt đầu bước sang một hướng khác.
CHƯƠNG 2: BÍ MẬT CỦA BỐ MẸ SAU HAI NGÀY
Sáng ngày thứ hai ở quê.
Minh thức dậy muộn hơn thường lệ.
Tối hôm trước anh làm việc đến khuya nên khá mệt.
Vừa bước xuống cầu thang.
Anh đã nghe tiếng cười nói vọng từ ngoài sân.
Ban đầu anh nghĩ hàng xóm sang chơi.
Nhưng khi nhìn ra.
Anh bất ngờ thấy mẹ mình đang ngồi nhặt rau cùng Ngọc.
Hai người vừa làm vừa trò chuyện rất vui vẻ.
Cảnh tượng ấy khiến Minh đứng khựng lại.
Từ trước tới nay.
Mẹ anh vốn là người khá kỹ tính.
Bà ít khi thân thiết với người lạ nhanh như vậy.
Thế nhưng chỉ sau hai ngày.
Ngọc đã khiến bà cười nhiều hơn cả tháng trước cộng lại.
Ngọc ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp.
Tay thoăn thoắt nhặt từng cọng rau.
Mái tóc được buộc gọn phía sau.
Không son phấn.
Không cầu kỳ.
Nhưng lại tạo cảm giác gần gũi đến lạ.
Mẹ Minh nhìn cô rồi hỏi:
"Con có mệt không?"
Ngọc lắc đầu.
"Dạ không ạ."
"Con quen làm việc rồi."
Câu trả lời đơn giản.
Nhưng khiến mẹ Minh lặng đi vài giây.
Bà nhìn đôi bàn tay của cô.
Những vết chai mỏng hiện rõ nơi đầu ngón tay.
Đó không phải đôi tay của một người quen sống trong đầy đủ.
Đó là đôi tay đã trải qua rất nhiều vất vả.
Buổi trưa hôm ấy.
Trong lúc Minh lên phòng làm việc.
Mẹ anh bất ngờ kéo Ngọc vào trong nhà.
Bà nhẹ nhàng hỏi về gia đình cô.
Ngọc không giấu giếm.
Cô kể về mẹ mình.
Về người em trai đang học đại học.
Về những ngày đạp xe đi thu mua phế liệu khắp nơi.
Giọng kể bình thản.
Như thể mọi khó khăn ấy đã trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống.
Nghe đến đâu.
Mắt mẹ Minh đỏ đến đó.
Bà nhớ lại quãng thời gian tuổi trẻ của mình.
Nhớ những năm tháng gia đình còn nghèo.
Nhớ cảm giác phải chắt chiu từng đồng để nuôi con khôn lớn.
Trong khoảnh khắc ấy.
Bà thấy thương cô gái trước mặt vô cùng.
Chiều hôm đó.
Ngọc tranh thủ quét sân.
Rồi giúp cha Minh sửa lại giàn hoa trước cổng.
Không ai yêu cầu.
Tất cả đều do cô tự nguyện.
Cha Minh vốn ít nói.
Vậy mà hôm ấy ông liên tục kể chuyện thời trẻ cho cô nghe.
Thỉnh thoảng còn bật cười rất thoải mái.
Buổi tối.
Khi Ngọc lên phòng nghỉ.
Cha mẹ Minh ngồi lại trong phòng khách.
Một lúc lâu không ai nói gì.
Sau cùng.
Mẹ anh thở dài.
"Con bé tốt quá."
Cha Minh gật đầu.
"Tôi cũng thấy vậy."
Mẹ anh nhìn lên cầu thang.
Ánh mắt đầy suy tư.
"Nếu nó thật sự là con dâu mình thì tốt biết mấy."
Cha Minh cười.
"Tôi nghĩ bà không phải người duy nhất mong vậy."
Hai người nhìn nhau.
Trong lòng cùng xuất hiện một ý nghĩ.
Sáng hôm sau.
Khi Minh vừa ra sân.
Anh thấy bố mẹ đang gọi điện cho ai đó.
Gương mặt vô cùng nghiêm túc.
Ban đầu anh không để ý.
Cho đến khi nghe mẹ nói:
"Chúng tôi muốn gặp gia đình cháu Ngọc."
Minh suýt làm rơi cốc nước trên tay.
Anh đứng chết lặng.
Gia đình Ngọc?
Gặp để làm gì?
Một cảm giác bất an bắt đầu xuất hiện.
Bởi anh biết rõ.
Mối quan hệ giữa anh và Ngọc chỉ là giả.
Thế nhưng dường như bố mẹ anh lại đang nghĩ theo hướng hoàn toàn khác.
Và điều đó khiến Minh không biết phải giải thích thế nào.
Nhưng câu chuyện còn chưa dừng lại ở đó.
Bởi chính trong lúc bối rối nhất.
Anh bắt đầu nhận ra cảm xúc của mình dành cho Ngọc đã không còn giống như lúc mới gặp.
CHƯƠNG 3: CÁI KẾT KHÔNG AI NGỜ TỚI
Tối hôm đó.
Minh gần như không ngủ.
Anh nằm nhìn lên trần nhà.
Trong đầu liên tục nghĩ đến cuộc gọi của bố mẹ.
Nếu mọi chuyện tiếp tục.
Sớm muộn gì sự thật cũng bị phát hiện.
Anh từng nghĩ chỉ cần đưa Ngọc về ra mắt vài ngày.
Sau đó ai về cuộc sống của người nấy.
Mọi chuyện sẽ kết thúc.
Nhưng giờ đây.
Mọi thứ đã vượt khỏi dự tính ban đầu.
Sáng hôm sau.
Ngọc chủ động tìm gặp Minh.
Cô mỉm cười.
"Chắc đến lúc tôi phải về rồi."
Nghe câu nói ấy.
Minh bỗng thấy lòng mình hụt hẫng.
Cảm giác ấy khiến chính anh cũng bất ngờ.
Mấy ngày qua.
Anh đã quen với hình ảnh cô xuất hiện trong căn nhà này.
Quen với tiếng cười của cô.
Quen với những bữa cơm đông đủ.
Và lần đầu tiên sau nhiều năm.
Anh cảm thấy ngôi nhà thực sự có sức sống.
Ngọc đưa lại phong bì tiền.
"Tôi chỉ nhận một phần thôi."
Minh ngạc nhiên.
"Tại sao?"
Ngọc cười nhẹ.
"Vì bác trai bác gái đối xử với tôi rất tốt."
"Tôi không muốn cảm giác như mình đang lợi dụng họ."
Câu nói ấy khiến Minh lặng người.
Một cô gái sống vất vả như vậy.
Thế nhưng vẫn giữ được lòng tự trọng đáng quý.
Khoảnh khắc ấy.
Anh biết mình đã thật sự rung động.
Chiều hôm đó.
Bố mẹ Minh bất ngờ mời mẹ của Ngọc đến nhà.
Ngọc hoảng hốt.
Minh cũng không khá hơn.
Hai người nhìn nhau.
Không biết nên giải thích thế nào.
Nhưng điều kỳ lạ là.
Khi gặp mặt.
Không ai trách móc ai.
Mẹ Ngọc chỉ cúi đầu cảm ơn vì gia đình Minh đã giúp đỡ con gái bà.
Còn cha mẹ Minh lại chân thành khen ngợi Ngọc.
Không khí vô cùng ấm áp.
Sau bữa cơm.
Minh quyết định nói sự thật.
Anh đứng dậy.
Hít một hơi thật sâu.
"Bố mẹ."
"Con có chuyện muốn nói."
Rồi anh kể hết mọi chuyện.
Từ việc thuê Ngọc đóng giả bạn gái.
Đến thỏa thuận ban đầu giữa hai người.
Cả căn phòng im lặng.
Ngọc cúi đầu.
Hai tay siết chặt.
Cô nghĩ mọi người sẽ thất vọng.
Thậm chí tức giận.
Nhưng không.
Cha Minh bật cười trước.
Mẹ anh cũng bật cười theo.
"Thì ra là vậy."
Minh ngơ ngác.
"Không phải bố mẹ giận sao?"
Mẹ anh nhìn con trai.
"Ban đầu có bất ngờ."
"Nhưng điều quan trọng không phải bắt đầu thế nào."
"Mà là con cảm thấy thế nào."
Minh im lặng.
Một lúc sau.
Anh quay sang nhìn Ngọc.
Ánh mắt đầy chân thành.
"Con nghĩ..."
"Con thật sự thích cô ấy."
Ngọc mở to mắt.
Cả căn phòng lập tức yên lặng.
Tim cô đập mạnh.
Cô không ngờ Minh lại nói như vậy.
Minh tiếp tục.
"Ban đầu chỉ là một sự sắp đặt."
"Nhưng những ngày vừa qua khiến con nhận ra."
"Người con tìm kiếm bấy lâu nay chính là người biết yêu thương gia đình và sống chân thành."
Ngọc đỏ mặt.
Đôi mắt dần ngân ngấn nước.
Cô chưa từng nghĩ một cô gái bình thường như mình lại được trân trọng đến vậy.
Mẹ Minh xúc động quay đi lau nước mắt.
Cha anh thì cười đến mức không giấu nổi niềm vui.
Vài tháng sau.
Minh chính thức đưa Ngọc về ra mắt với tư cách người yêu thật sự.
Không còn là một màn kịch.
Không còn là hợp đồng ngắn hạn.
Mọi thứ bắt đầu từ sự chân thành.
Một năm sau.
Trong lễ cưới giản dị nhưng ấm áp.
Mẹ Minh nắm tay con dâu.
Nước mắt lăn dài vì hạnh phúc.
Bà nhớ lại ngày đầu tiên gặp cô gái đẩy xe thu mua phế liệu.
Không ai ngờ cuộc gặp tình cờ ấy lại trở thành duyên phận.
Còn Minh.
Khi nhìn người con gái đứng bên cạnh mình.
Anh hiểu rằng.
Điều quý giá nhất trong cuộc đời không nằm ở mức lương hay địa vị.
Mà là tìm được một người sẵn sàng đồng hành cùng mình qua những tháng năm dài phía trước.
Và đôi khi.
Hạnh phúc xuất hiện từ những điều tưởng chừng giản dị nhất.
HẾT.
NỘI DUNG TRONG CÂU CHUYỆN MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ , THAM KHẢO , ĐƯỢC TẠO BỞI AI.
Nhận xét
Đăng nhận xét