CHƯƠNG 1: MÓN QUÀ CỦA TÌNH THƯƠNG
Ngày nhận được số tiền bố mẹ ruột trao để mở quán trà nhỏ, Thu Hà đã bật khóc.
Đó không phải số tiền quá lớn, nhưng với cô, đó là tất cả sự yêu thương mà cha mẹ dành dụm suốt nhiều năm.
Ngồi trong căn nhà cấp bốn quen thuộc, Hà nhìn đôi bàn tay đã nhăn nheo của mẹ rồi nghẹn ngào.
“Con nhận số tiền này rồi, bố mẹ lấy gì dưỡng già?”
Mẹ cô mỉm cười hiền hậu.
“Bố mẹ còn sức lao động. Còn con đang ở tuổi xây dựng tương lai. Cứ mạnh dạn làm đi.”
Cha cô cũng gật đầu.
“Tiền hết còn kiếm lại được. Cơ hội thì không phải lúc nào cũng có.”
Những lời nói giản dị ấy khiến sống mũi Hà cay xè.
Ngày hôm đó, cô ôm chầm lấy cha mẹ như một đứa trẻ.
Sau khi kết hôn với Hoàng được hai năm, cuộc sống của Hà không quá khó khăn nhưng cũng chẳng dư dả.
Hoàng làm nhân viên kỹ thuật.
Lương tháng ổn định nhưng phải gánh nhiều khoản chi tiêu.
Hà luôn mơ ước mở một quán trà nhỏ.
Không phải để làm giàu thật nhanh.
Chỉ đơn giản là được sống với sở thích của mình.
Cô thích những chiếc ấm trà.
Thích hương thơm dịu nhẹ của lá trà mới.
Thích cảm giác nhìn khách hàng ngồi thư giãn, trò chuyện bên những tách trà nóng.
Và cuối cùng, giấc mơ ấy cũng thành hiện thực.
Quán trà nằm ở góc phố yên tĩnh.
Không quá lớn.
Nhưng mọi thứ đều được Hà chăm chút tỉ mỉ.
Từ bộ bàn ghế gỗ.
Những chậu cây nhỏ đặt cạnh cửa sổ.
Cho đến chiếc bảng hiệu được cô tự tay thiết kế.
Ngày khai trương, bố mẹ Hà bắt xe từ quê lên.
Hai người đứng lặng trước quán rất lâu.
Ánh mắt họ tràn ngập niềm tự hào.
Nhìn thấy cha mẹ, Hà bỗng thấy mọi vất vả suốt thời gian qua đều xứng đáng.
Buổi khai trương diễn ra khá thuận lợi.
Bạn bè, hàng xóm và đồng nghiệp của hai vợ chồng đều đến chúc mừng.
Trong số đó có rất nhiều họ hàng bên nhà chồng.
Người cô.
Người bác.
Mấy người anh em họ.
Ai cũng vui vẻ.
Ai cũng chúc quán đông khách.
Hà cảm thấy rất ấm lòng.
Cô nghĩ mình thật may mắn khi được sống trong một gia đình đông người.
Những ngày đầu tiên, khách chưa nhiều.
Vì vậy mỗi khi họ hàng ghé quán, Hà đều niềm nở tiếp đón.
Người gọi trà sen.
Người gọi trà đào.
Người gọi bánh ngọt.
Cô luôn vui vẻ mang ra.
Khi họ đứng dậy ra về, Hà còn cười nói:
“Người nhà mà, không cần tính đâu ạ.”
Câu nói ấy hoàn toàn xuất phát từ sự chân thành.
Thế nhưng Hà không ngờ, chính sự nhiệt tình ấy lại mở đầu cho một chuỗi ngày khiến cô nhiều đêm mất ngủ.
Tuần thứ nhất trôi qua.
Mọi thứ vẫn bình thường.
Nhưng sang tuần thứ hai, số lượng họ hàng ghé quán bắt đầu tăng lên.
Ban đầu chỉ vài người.
Sau đó là từng nhóm.
Rồi gần như ngày nào cũng có mặt.
Buổi sáng.
Buổi chiều.
Thậm chí buổi tối.
Có hôm một nhóm vừa đứng lên thì nhóm khác lại kéo đến.
Điều khiến Hà khó xử là chẳng ai nhắc đến chuyện thanh toán.
Họ mặc nhiên gọi món.
Mặc nhiên sử dụng dịch vụ.
Rồi vui vẻ ra về.
Những hóa đơn đáng lẽ phải được trả tiền đều bị bỏ ngỏ.
Lúc đầu Hà tự nhủ.
“Chắc mọi người chưa quen.”
“Rồi sau này sẽ khác.”
Nhưng ngày này qua ngày khác.
Mọi thứ vẫn như vậy.
Doanh thu quán chẳng tăng được bao nhiêu.
Trong khi nguyên liệu lại hao hụt nhanh chóng.
Nhiều đêm ngồi kiểm tra sổ sách, Hà thở dài.
Cô nhìn những con số đỏ xuất hiện ngày càng nhiều.
Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng.
Hoàng nhận ra sự thay đổi của vợ.
Anh hỏi.
“Em có chuyện gì sao?”
Hà do dự rất lâu.
Cuối cùng cô vẫn kể hết.
Nghe xong, Hoàng trầm ngâm.
Anh hiểu vấn đề.
Nhưng anh cũng hiểu tính cách của vợ.
Cô luôn ngại làm mất lòng người khác.
“Hay em cứ nói khéo với mọi người?”
Hoàng đề nghị.
Hà lắc đầu.
“Em sợ họ nghĩ em tính toán.”
Câu nói ấy chứa đầy sự giằng xé.
Một bên là việc kinh doanh.
Một bên là tình cảm gia đình.
Cô không biết phải lựa chọn thế nào.
Từ nhỏ, Hà đã được dạy phải biết trân trọng các mối quan hệ.
Cô sợ chỉ vì vài ly trà mà mọi người nhìn mình bằng ánh mắt khác.
Thế nhưng càng nhẫn nhịn, áp lực trong lòng cô càng lớn.
Nhiều đêm nằm cạnh chồng.
Cô mở mắt nhìn lên trần nhà.
Tiếng đồng hồ tích tắc vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Nhưng trong đầu cô là hàng trăm suy nghĩ hỗn loạn.
Liệu mình có ích kỷ không?
Liệu mình có quá nhỏ nhen không?
Hay mình đang tự đẩy bản thân vào khó khăn?
Những câu hỏi ấy cứ xoay vòng không có lời giải.
Và rồi một ngày, chuyện mà Hà lo sợ nhất cuối cùng cũng xảy ra...
Nhận xét
Đăng nhận xét