CHƯƠNG 1: CÁI GIÁ CỦA THAM VỌNG
Cơn mưa đầu mùa lất phất rơi xuống những tòa nhà cao tầng sáng rực ánh đèn.
Từ tầng hai mươi lăm của một tòa văn phòng sang trọng, Minh đứng trước khung cửa kính rộng lớn, lặng lẽ nhìn dòng xe cộ phía dưới đang nối đuôi nhau như những dải sáng dài bất tận.
Trong tay anh là bản hợp đồng vừa được ký kết.
Một dự án trị giá hàng chục tỷ đồng.
Thứ mà nhiều người phải mất cả đời mới chạm tới.
Nhưng lạ thay, ngay khoảnh khắc đáng lẽ phải hạnh phúc nhất ấy, Minh lại không cảm thấy vui.
Trong lòng anh xuất hiện một khoảng trống khó gọi tên.
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Màn hình hiện cái tên "Lan".
Bàn tay Minh khẽ siết lại.
Anh nhìn chằm chằm vào cái tên ấy vài giây rồi tắt máy.
Đó là cuộc gọi thứ mười ba trong tuần.
Lan là người con gái từng đồng hành cùng anh suốt những năm tháng khó khăn nhất.
Ngày Minh còn là một sinh viên nghèo, phải đi làm thêm tới khuya để trang trải học phí, Lan luôn là người ở bên cạnh.
Cô không giàu.
Cũng chẳng có nhan sắc nổi bật.
Nhưng cô yêu Minh bằng tất cả những gì mình có.
Mỗi lần Minh thức trắng làm đồ án, Lan đều ngồi cạnh pha cà phê.
Mỗi lần Minh thất bại trong công việc, Lan là người đầu tiên động viên.
Cô từng nói:
"Dù sau này anh có trở thành ai, em chỉ cần anh sống hạnh phúc."
Ngày ấy, Minh tin rằng mình sẽ cưới Lan.
Anh từng hứa như thế.
Nhưng rồi cuộc đời thay đổi.
Khi bước chân vào giới kinh doanh, Minh nhận ra rằng tình yêu không giúp anh leo cao hơn.
Tiền bạc mới là thứ quyết định vị trí của một con người.
Và rồi anh gặp Ngọc.
Con gái của một doanh nhân nổi tiếng.
Xinh đẹp.
Giàu có.
Có thể giúp anh mở ra những cánh cửa mà cả đời anh không với tới.
Minh bắt đầu thay đổi.
Ban đầu chỉ là những cuộc gặp xã giao.
Sau đó là những buổi tiệc sang trọng.
Rồi dần dần anh bị cuốn vào thế giới hào nhoáng ấy.
Anh bắt đầu thấy xấu hổ khi đi bên cạnh Lan.
Bộ quần áo giản dị của cô.
Chiếc xe máy cũ kỹ.
Công việc văn phòng bình thường.
Tất cả đều trở thành thứ khiến anh khó chịu.
Cho đến một ngày, Minh chủ động nói lời chia tay.
Hôm ấy trời cũng mưa.
Lan ngồi lặng trong quán cà phê quen thuộc.
Gương mặt cô trắng bệch.
Đôi mắt đỏ hoe.
"Anh hết yêu em rồi sao?"
Câu hỏi ấy khiến Minh khựng lại vài giây.
Nhưng rồi anh vẫn gật đầu.
Lan cười.
Một nụ cười buồn đến mức khiến trái tim người đối diện đau nhói.
"Hay vì em không còn phù hợp với cuộc sống của anh nữa?"
Minh không trả lời.
Sự im lặng chính là đáp án.
Lan cúi đầu.
Những giọt nước mắt rơi xuống mặt bàn.
Đó là lần cuối cùng họ gặp nhau.
Sau ngày hôm ấy, Lan biến mất khỏi cuộc đời Minh.
Không gọi điện.
Không nhắn tin.
Không xuất hiện.
Như thể cô chưa từng tồn tại.
Còn Minh lao vào công việc.
Anh đạt được mọi thứ mình từng mơ ước.
Nhà sang.
Xe đẹp.
Những mối quan hệ quyền lực.
Nhưng mỗi khi đêm xuống, anh vẫn nhớ tới đôi mắt đỏ hoe của Lan ngày hôm đó.
Dù cố gắng thế nào, ký ức ấy vẫn không biến mất.
Một buổi chiều cuối tuần, sau cuộc họp kéo dài nhiều giờ, Minh lái xe về nhà.
Đèn đỏ khiến dòng xe dừng lại giữa ngã tư đông đúc.
Trong lúc chờ đợi, ánh mắt anh vô tình nhìn sang bên lề đường.
Một bé gái khoảng tám tuổi đang lom khom nhặt những chiếc chai nhựa bỏ đi.
Bộ quần áo cũ sờn.
Đôi dép mòn vẹt.
Mái tóc rối vì bụi bẩn.
Nhưng điều khiến Minh chú ý không phải vẻ ngoài của cô bé.
Mà là gương mặt.
Một cảm giác quen thuộc kỳ lạ xuất hiện.
Tim anh đập mạnh.
Cô bé ấy có đôi mắt giống hệt Lan.
Giống đến đáng sợ.
Đèn xanh bật sáng.
Tiếng còi xe vang lên phía sau.
Nhưng Minh vẫn ngồi chết lặng.
Cho đến khi chiếc xe phía sau bấm còi liên tục, anh mới giật mình lái đi.
Suốt quãng đường còn lại, hình ảnh cô bé không ngừng xuất hiện trong đầu anh.
Tối hôm ấy.
Minh mất ngủ.
Anh tự nhủ rằng đó chỉ là sự trùng hợp.
Thế giới có hàng triệu người.
Giống nhau một chút cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng càng cố quên, anh càng nhớ.
Ba ngày sau.
Khi đi ngang con phố ấy lần nữa, Minh bất giác giảm tốc độ.
Anh nhìn quanh.
Và rồi anh thấy cô bé.
Vẫn là chiếc bao tải cũ.
Vẫn là dáng người nhỏ bé đang cúi xuống nhặt ve chai.
Lần này Minh dừng xe.
Anh bước xuống.
Cô bé giật mình khi thấy một người đàn ông mặc vest tiến lại gần.
"Cháu tên gì?"
Cô bé ngập ngừng.
"Cháu tên An."
"Ba mẹ cháu đâu?"
Ánh mắt cô bé lập tức tối lại.
Một thoáng buồn hiện lên.
"Mẹ cháu mất rồi."
Tim Minh bỗng đập mạnh.
Một cảm giác bất an không rõ nguyên nhân xuất hiện.
Anh tiếp tục hỏi:
"Vậy cháu sống với ai?"
"Cháu sống với bà ngoại."
Minh thở nhẹ.
Nhưng không hiểu sao anh vẫn thấy bất thường.
Khi chuẩn bị rời đi, cô bé cúi xuống nhặt chiếc khăn tay vừa rơi khỏi túi áo anh.
"Chú làm rơi này."
Minh nhận lại.
Vô tình nhìn thấy trên cổ cô bé có một chiếc mặt dây chuyền nhỏ.
Khoảnh khắc ấy.
Toàn thân anh cứng đờ.
Bởi chiếc dây chuyền đó anh từng nhìn thấy.
Nhiều năm trước.
Anh đã chính tay mua nó tặng Lan trong ngày sinh nhật.
Một món quà rất rẻ.
Nhưng là thứ Lan vô cùng trân trọng.
Minh cảm giác như có một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Anh nhìn chằm chằm vào chiếc dây chuyền.
Không thể tin vào mắt mình.
Bàn tay anh run lên.
"Chiếc dây chuyền này... cháu lấy ở đâu?"
Cô bé ngây thơ trả lời:
"Mẹ cháu để lại cho cháu."
Thế giới quanh Minh như ngừng lại.
Một nỗi sợ hãi chưa từng có từ từ lan khắp cơ thể.
Anh cảm thấy khó thở.
Cảm thấy chân mình mềm nhũn.
Trong đầu anh hiện lên một suy nghĩ kinh hoàng.
Một suy nghĩ mà anh không dám tin là thật.
Liệu cô bé này...
Có liên quan gì tới Lan hay không?
Và nếu có...
Thì suốt những năm qua, anh đã bỏ lỡ điều gì?
Minh không hề biết rằng.
Cuộc gặp gỡ tình cờ bên lề đường ấy vừa mở ra cánh cửa dẫn tới bí mật lớn nhất cuộc đời anh.
Một bí mật đủ sức phá hủy tất cả những gì anh đang có.
Nhưng cũng là cơ hội duy nhất để anh chuộc lại những sai lầm của quá khứ...

Nhận xét
Đăng nhận xét