Min menu

Pages

Chồng luôn ư:u á:i nhà nội, tháng nào cũng đều đặn gử:i 15 triệu về quê, còn bố mẹ tôi thì anh chưa từng bi:ếu n:ổi một đồng. Vừa ch:uyển kh:oản xong, anh còn dặn: "Anh mới gử:i tiền cho bà nội rồi, em nhớ đặt thêm ít đồ ngon gửi về nhé. Làm con thì phải biết b:áo hiế:u, đó mới là cái đ:ức để lại cho đờ:i." Tôi chỉ lặng lẽ mỉm cười... nhưng hành động ngay sau đó của tôi đã khiến anh đứng ch:ết lặ:ng...TRUYỆN NGẮN

 

CHƯƠNG 1: ĐỒNG TIỀN CỦA CHỮ HIẾU

Tiếng chuông báo thức vang lên khi đồng hồ mới chỉ sáu giờ sáng.

Lan khẽ mở mắt, nhìn sang bên cạnh. Minh đã thức từ lúc nào, đang ngồi ở mép giường kiểm tra ứng dụng ngân hàng trên điện thoại. Ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt anh, bình thản như mọi tháng.

Lan lặng lẽ ngồi dậy, khoác chiếc áo mỏng rồi bước vào bếp.

Cô đun nước, pha hai ly cà phê quen thuộc. Mùi cà phê lan khắp căn hộ nhỏ nhưng trong lòng cô lại chẳng thấy dễ chịu như mọi ngày.

Đầu tháng.



Ngày nào cũng giống nhau.

Ngày Minh chuyển tiền về quê.

Hai người kết hôn đã gần năm năm.

Cuộc sống không quá dư dả nhưng cũng đủ đầy nếu biết vun vén. Minh làm quản lý kỹ thuật cho một công ty xây dựng, còn Lan là nhân viên kế toán của một doanh nghiệp tư nhân.

Mỗi tháng, sau khi nhận lương, hai vợ chồng đều ngồi lại để tính toán các khoản chi tiêu.

Tiền nhà.

Tiền điện nước.

Tiền học thêm của cậu con trai bốn tuổi.

Tiền tiết kiệm.

Mọi thứ đều được ghi chép cẩn thận.

Chỉ có một khoản chưa bao giờ thay đổi.

Mười lăm triệu đồng gửi về quê cho bà nội và bố mẹ Minh.

Lan chưa từng phản đối.

Ngay từ ngày cưới, cô đã biết nhà chồng còn bà nội tuổi cao, bố mẹ sống ở quê nên Minh luôn muốn san sẻ.

Cô hiểu.

Làm con, ai cũng mong người thân có cuộc sống đủ đầy.

Nhưng điều khiến Lan chạnh lòng không nằm ở số tiền.

Mà là ở sự khác biệt.

Bố mẹ cô cũng đã ngoài sáu mươi.

Cha mắc bệnh xương khớp nhiều năm, mỗi lần trở trời lại đau nhức đến mất ngủ. Mẹ mở quầy bán rau nhỏ ngoài chợ, ngày nào cũng dậy từ ba giờ sáng để lấy hàng.

Thế nhưng Minh rất hiếm khi hỏi đến.

Có lần Lan dè dặt nói:

"Tháng này bố em phải thay thuốc mới."

"Nếu được... mình gửi ông bà ít tiền nhé anh?"

Minh chỉ ngẩng đầu khỏi chiếc máy tính.

"Tháng này nhiều khoản quá."

"Để tháng sau."

Lan mỉm cười.

"Ừ."

Tháng sau rồi lại tháng sau.

Câu trả lời vẫn không thay đổi.

Dần dần, cô không còn nhắc nữa.

Không phải vì hết quan tâm đến bố mẹ.

Mà vì cô hiểu, có những điều càng nói càng khiến người đối diện khó chịu.

Sáng hôm ấy, Minh bước vào bếp.

Anh đặt điện thoại xuống bàn rồi cười nhẹ.

"Anh vừa chuyển tiền cho bà nội xong."

Lan gật đầu.

"Nhanh thật."

Minh nhấp một ngụm cà phê.

"Em xem tháng này có trái cây ngon thì đặt thêm gửi về quê nhé."

"Mấy hôm trước mẹ bảo bà nội ăn được ít, chắc nhớ mấy loại quả trên này."

Lan vẫn dịu dàng.

"Dạ."

Minh tiếp lời.

"Làm con thì phải biết báo hiếu."

"Tiền kiếm được mà không chăm lo cho gia đình thì sau này cũng chẳng yên lòng."

Lan khựng lại vài giây.

Chiếc thìa trên tay cô dừng giữa ly cà phê.

Những lời ấy không sai.

Thậm chí còn rất đúng.

Nhưng cô bỗng thấy trái tim mình nặng đi.

Cô tự hỏi, chẳng lẽ bố mẹ mình không phải là gia đình?

Có phải chữ hiếu chỉ dành cho một bên?

Lan không đáp.

Cô chỉ mỉm cười thật nhẹ.

Nụ cười ấy đủ bình thản để Minh không nhận ra điều gì khác lạ.


Chiều cuối tuần.

Lan tranh thủ về thăm bố mẹ.

Con đường dẫn vào ngôi nhà nhỏ vẫn quen thuộc như bao năm.

Mái ngói đã cũ hơn.

Hàng cau trước sân cũng cao thêm nhiều.

Cha cô đang lom khom sửa lại chiếc xe đạp cũ.

Thấy con gái về, ông cười hiền.

"Hôm nay không đưa cháu về à?"

Lan lắc đầu.

"Bé theo bố sang nhà nội rồi."

Ông gật đầu.

"Thế cũng tốt."

"Cuối tuần để cháu chơi với cụ."

Lan nhìn đôi bàn tay cha.

Những vết chai sần đã hằn sâu theo năm tháng.

Có những ngón tay còn hơi cong vì căn bệnh khớp.

Trong lòng cô chợt nhói lên.

Mẹ từ ngoài vườn bước vào, trên tay là rổ rau vừa hái.

"Con về đúng lúc."

"Mẹ đang định nấu canh."

Lan xắn tay áo.

"Để con làm."

Bữa cơm hôm ấy chỉ có vài món giản dị.

Đĩa cá kho.

Bát canh rau.

Ít cà muối.

Nhưng tiếng cười của bố mẹ khiến căn nhà nhỏ luôn ấm áp.

Ăn cơm xong, Lan vô tình nghe bố mẹ nói chuyện ngoài hiên.

Giọng cha rất nhỏ.

"Thuốc tháng này chắc để ít hôm nữa mua."

Mẹ khẽ đáp.

"Ừ."

"Tiền bán rau mấy hôm nay chậm."

Lan đứng lặng sau cánh cửa.

Cô không bước ra.

Bởi cô biết, nếu xuất hiện lúc này, bố mẹ sẽ lại cười rồi bảo mọi chuyện vẫn ổn.

Họ chưa bao giờ muốn con gái phải lo.

Trên đường trở về thành phố, Lan mở ứng dụng ngân hàng.

Số tiền tiết kiệm riêng của cô không nhiều.

Đó là khoản cô dành dụm suốt mấy năm từ tiền thưởng và những lần làm thêm sổ sách ngoài giờ.

Cô nhìn con số trên màn hình thật lâu.

Rồi khẽ mỉm cười.

"Là con."

"Con cũng muốn báo hiếu."

Tối hôm đó.

Lan âm thầm chuyển một khoản tiền về tài khoản của mẹ.

Phần nội dung chỉ vỏn vẹn mấy chữ.

"Mẹ mua thuốc cho bố nhé."

Ít phút sau, điện thoại rung lên.

Mẹ gọi.

"Sao con gửi tiền?"

"Giữ mà lo cho gia đình nhỏ."

Lan cười.

"Con vẫn ổn."

"Bố mẹ cứ nhận đi."

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Rồi mẹ chỉ nói một câu.

"Cảm ơn con."

Giọng bà nghèn nghẹn.

Lan tắt máy.

Nước mắt cô khẽ rơi.

Đó không phải là cảm giác tiếc tiền.

Mà là cảm giác day dứt vì đã để bố mẹ chờ quá lâu mới dám làm điều mình luôn muốn.


Những ngày sau, Lan vẫn sinh hoạt như bình thường.

Cô không kể với Minh chuyện đã gửi tiền cho bố mẹ.

Cũng không nhắc lại câu chuyện hôm trước.

Trong lòng cô dần hình thành một suy nghĩ.

Có lẽ, thay vì mong người khác thay đổi, trước tiên cô nên làm điều mà bản thân cho là đúng.

Thế nhưng, cô không ngờ rằng chỉ vài ngày sau, một cuộc điện thoại từ quê sẽ vô tình mở ra những khúc mắc đã âm thầm tồn tại suốt nhiều năm trong gia đình nhỏ của mình.

Và cũng từ cuộc gọi ấy, Minh bắt đầu đối diện với một sự thật mà trước nay anh chưa từng nghĩ đến...CÒN TIẾP
NỘI DUNG TRONG CÂU CHUYỆN MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ , THAM KHẢO ,HƯ CẤU, ĐƯỢC TẠO BỞI AI.

Nhận xét