Min menu

Pages

Một bác shipper lớn tuổi nhận đơn g:iao cơm gà đến con phố nhỏ v:ắng người, nhưng khi đến nơi lại được khách hàng gọi điện nói rằng cứ giữ phần cơm đó mà d:ùng vì họ b:ận, tiền vẫn tha:nh toá:n đầy đủ… bác x:úc độ:ng vì nghĩ mình vừa gặp được một người tốt bụng giữa đ:ời thườ:ng, không ngờ sự thật phía sau câu chuyện ấy lại khiến tất cả những ai biết được đều lặ:ng người rơi nước mắt...TRUYỆN NGẮN

 CHƯƠNG 1 – ĐƠN HÀNG LẠ GIỮA CON PHỐ VẮNG

Trời xám nặng, mây kéo thấp như sắp đổ mưa. Ông Tám – người shipper đã ngoài sáu mươi – siết chặt chiếc áo mưa cũ, tay run nhẹ vì lạnh và vì mệt. Hôm nay ông đã chạy gần hai chục đơn, lưng đau nhói từng cơn, nhưng ông vẫn cố. Tiền thuốc cho vợ ở nhà vẫn còn thiếu.

Điện thoại rung lên.

“Đơn mới: cơm gà đặc biệt – giao đến con hẻm nhỏ cuối đường X…”

Ông Tám nhìn địa chỉ, khẽ thở dài. Con hẻm ấy ít người qua lại, càng về chiều càng vắng. Nhưng ông vẫn nhận. “Còn sức thì còn làm,” ông lẩm bẩm.



Khi đến nơi, con hẻm đúng như ông nghĩ – im lìm đến lạ. Không tiếng trẻ con, không tiếng xe, chỉ có vài mái nhà cũ đóng cửa im ỉm. Ông nhìn số nhà rồi gọi lớn:

“Có ai đặt cơm không ạ?”

Không ai trả lời.

Ông gọi lại lần nữa, vẫn im lặng.

Đúng lúc ông định bấm gọi lại cho khách thì điện thoại rung.

“Chú cứ để phần cơm ở bậc cửa giúp con. Con đang bận không về được. Chú ăn giúp con luôn đi, đừng để phí. Tiền con chuyển đầy đủ rồi.”

Ông Tám khựng lại.

“Ăn giúp… tôi á?” ông hỏi lại, giọng ngập ngừng.

Đầu dây bên kia cười nhẹ:
“Dạ, con đặt cho chú đó. Chú cứ ăn đi nhé.”

Cuộc gọi tắt.

Ông đứng sững giữa con hẻm vắng. Tay cầm hộp cơm nóng mà lòng ông rối bời. Cả đời đi giao hàng, ông chưa từng gặp khách nào kỳ lạ như vậy.

Ông ngồi xuống bậc thềm, mở hộp cơm. Mùi cơm gà thơm lừng bốc lên. Bụng ông réo lên thật khẽ.

“Chắc người tốt thật…” ông tự nhủ.

Nhưng ngay lúc ông vừa định ăn, điện thoại lại rung.

Một tin nhắn đến.

Chỉ vỏn vẹn vài chữ:

“Đừng ăn nếu chú không muốn hối hận.”

Chiếc thìa trong tay ông Tám rơi xuống nền xi măng, vang lên một tiếng khô khốc.

Ông nhìn quanh con hẻm.

Không một bóng người.

Nhưng ông có cảm giác… ai đó đang nhìn mình.

Và từ khoảnh khắc đó, ông biết – bữa cơm này không đơn giản như ông nghĩ.


CHƯƠNG 2 – BÍ ẨN SAU HỘP CƠM

Ông Tám đứng bật dậy, tim đập mạnh. Tin nhắn kia khiến ông lạnh sống lưng. Ông nhìn hộp cơm lần nữa, rồi nhìn quanh con hẻm vắng như nuốt chửng ánh sáng.

“Rốt cuộc là chuyện gì…” ông lẩm bẩm.

Ông định gọi lại cho khách, nhưng số điện thoại đã tắt máy.

Ông chần chừ vài giây rồi quyết định… không ăn.

Ông đậy nắp hộp cơm, đặt lại vào túi giữ nhiệt. “Dù sao cũng là của người ta,” ông nghĩ.

Nhưng khi ông quay người định rời đi, một cánh cửa phía cuối hẻm bỗng kêu “cạch”.

Một người phụ nữ trẻ bước ra. Gương mặt tái, mắt đỏ như vừa khóc.

“Chú… chú là người giao cơm phải không?” cô hỏi, giọng run.

Ông Tám gật đầu:
“Phải… nhưng cô là…”

Cô chưa trả lời ngay. Cô nhìn hộp cơm trong tay ông, rồi bật khóc.

“Con xin lỗi… con là người đặt đơn đó.”

Ông Tám sững lại.

“Nhưng lúc nãy… cô bảo tôi ăn?”

Cô lắc đầu mạnh:
“Không… không phải con.”

Không khí trở nên nặng nề. Cô gái dựa vào tường, như không đứng vững.

“Con đặt cơm… cho em trai con. Nó đang ở trong nhà…”

Cô ngập ngừng.

“Nhưng nó… nó không ăn được nữa rồi.”

Ông Tám thấy sống lưng lạnh buốt.

“Ý cô là sao?”

Cô gái khóc nấc lên:
“Nó bị tai nạn… sáng nay. Bác sĩ nói không qua khỏi. Nhưng con vẫn đặt cơm, vì con nghĩ… biết đâu nó vẫn muốn ăn món nó thích…”

Ông Tám đứng chết lặng.

“Vậy tin nhắn lúc nãy…”

Cô gái lắc đầu:
“Con không nhắn.”

Hai người nhìn nhau.

Và cả hai cùng nhận ra một điều khiến họ rợn người: có một người thứ ba đã dùng điện thoại này.

Ông Tám vội lấy điện thoại ra kiểm tra. Tin nhắn “Đừng ăn nếu chú không muốn hối hận” vẫn còn đó. Nhưng số gửi… là số lạ, không nằm trong danh bạ.

Ngay lúc đó, từ trong nhà, một tiếng động rất nhẹ vang lên.

“cạch…”

Như tiếng bát đũa chạm nhau.

Cô gái giật bắn người.

“Không… trong nhà không còn ai nữa…”

Ông Tám nuốt khan:
“Có thể gió thôi…”

Nhưng ông biết, không phải gió.

Ông nhìn hộp cơm trong tay, lần đầu tiên cảm thấy nó nặng như đá.


CHƯƠNG 3 – BỮA CƠM MUỘN VÀ SỰ THẬT LẶNG NGƯỜI

Cô gái mở cửa nhà. Bên trong tối mờ, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ lọt vào. Không gian im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng thở.

Ông Tám bước vào sau cô, lòng đầy dè chừng.

“Em con nằm ở đâu?” ông hỏi nhỏ.

Cô gái chỉ tay vào căn phòng cuối.

“Ở đó… nhưng con chưa dám vào.”

Ông Tám tiến lại gần. Cánh cửa phòng hé mở. Ông đẩy nhẹ.

Trên giường, một cậu bé nằm yên, gương mặt nhợt nhạt, nhưng vẫn còn hơi thở yếu ớt.

Ông Tám sững người.

“Cô nói… không qua khỏi?”

Cô gái bật khóc:
“Bác sĩ nói rất xấu… nhưng nó vẫn còn thở… con không nỡ…”

Ông Tám lặng người.

Ông nhìn hộp cơm trên tay.

“Vậy tại sao lại có tin nhắn đó?”

Cô gái lắc đầu:
“Con không biết…”

Đúng lúc ấy, điện thoại ông Tám rung lần nữa.

Một tin nhắn mới:

“Cho nó ăn đi. Nó đã chờ bữa này lâu rồi.”

Cả ông Tám và cô gái đều đứng chết lặng.

Ông nhìn quanh phòng.

Không ai khác.

Chỉ có cậu bé đang thở yếu ớt.

Ông run run mở hộp cơm.

“Hay là… mình thử nhé?” ông nói nhỏ.

Cô gái gật đầu, nước mắt rơi không ngừng.

Ông Tám lấy muỗng, thổi nhẹ rồi đưa đến môi cậu bé.

Điều kỳ lạ xảy ra.

Cậu bé khẽ nuốt.

Một lần.

Rồi thêm lần nữa.

Nhịp thở dần ổn định hơn.

Cô gái ôm miệng khóc nấc:
“Nó… nó ăn rồi…”

Ông Tám đứng lặng, mắt đỏ hoe.

Nhưng ông không hiểu vì sao tay mình run lên – như thể có ai đó đang cùng ông cầm chiếc muỗng.

Ba ngày sau.

Cậu bé tỉnh lại.

Bác sĩ không thể giải thích.

Cô gái chỉ lặng lẽ nói với ông Tám:
“Nếu hôm đó chú ăn phần cơm đó… có lẽ em con đã không còn cơ hội.”

Ông Tám cười nhẹ, mắt nhòe đi:
“Chắc hôm đó… có ai đó không muốn tôi ăn.”

Ngoài cửa sổ, nắng chiều rơi xuống ấm áp.

Chiếc hộp cơm cũ vẫn được giữ lại.

Không ai đụng vào nữa.

Nhưng mỗi lần nhìn nó, cả ông Tám và cô gái đều tin rằng:

Trong những khoảnh khắc tưởng như bình thường nhất… luôn có một bàn tay vô hình nào đó giữ lại điều tốt đẹp cho con người.
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

أنت الآن في المقالة الأولى

Nhận xét